Nếu lại cho Hứa Vãn Tinh một cơ hội nữa, cô tuyệt đối sẽ không hoài nghi Bách Nạp Tư liệu có "được" hay không nữa.
Mí mắt cô run rẩy, bị một ánh nhìn nóng rực chăm chú chiếu tới.
Bách Nạp Tư chống đầu, một bàn tay vỗ nhẹ trên lưng Hứa Vãn Tinh.
"Vãn Tinh còn muốn giả vờ ngủ tới khi nào?"
Bị vạch trần, Hứa Vãn Tinh hung tợn mở mắt ra, lại không ngờ dáng vẻ bây giờ của cô lại chỉ càng k*ch th*ch d*c v*ng của Bách Nạp Tư hơn.
"Anh.." Vừa mở miệng cô liền bị giọng nói khàn đặc của bản thân dọa cho hoảng, "Bách Nạp Tư anh… không phải là người mà!"
Bách Nạp Tư cọ cọ mặt cô, ngữ điệu tràn đầy thoả mãn: "Vốn dĩ cũng không tính là người mà."
Giọng của Bách Nạp Tư mang theo chút khàn khàn sau khi "xong việc", hơi thở ấm áp phả lên gáy cô.
Hứa Vãn Tinh: "……""
Hứa Vãn Tinh tức giận mà vươn chân đạp Bách Nạp Tư một cái, lại không cẩn thận trẹo đến eo.
"Ui da.."
Hứa Vãn Tinh nằm bò trên giường, cô cuối cùng cũng hiểu cái cách miêu tả cảm giác "như bị xe cán qua" trong tiểu thuyết là như nào rồi.
Bách Nạp Tư quả thực không phải người, một khắc cũng chưa từng ngừng lại.
"Chỗ này mỏi sao?"
Lòng bàn tay ấm áp xoa xoa eo cô, lực của anh rất vừa, như gãi đúng chỗ ngứa, cô nhịn không được phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn, thân thể căng chặt cũng thả lỏng lại.
Mặt Hứa Vãn Tinh chôn ở trong chăn, giọng nói rầu rĩ: "Mấy giờ rồi?"
Bách Nạp Tư nhìn thời gian, "Bốn giờ chiều rồi."
Hứa Vãn Tinh: "……"
Ngủ gần 24 giờ rồi.
Động tác Bách Nạp Tư trên tay vẫn chưa ngừng, như đột nhiên nhớ tới cái gì.
"Vãn Tinh, hình như em quên một việc rồi."
"Cái gì?" Hứa Vãn Tinh nghi hoặc mở miệng.
Bách Nạp Tư: "Em cứ thế "ngủ" anh kiểu này, đến một cái danh phận cũng không cho anh à?"
Anh rũ mắt thoạt nhìn thật đáng thương, nhưng đó là khi bỏ qua bàn tay đang làm loạn trên eo cô mà thôi.
"Vậy anh muốn bây giờ đi đăng ký à?" Hứa Vãn Tinh tức giận mở miệng, "Anh cảm thấy bây giờ em có thể ra ngoài gặp người không hả?"
Làn da lộ ra bên ngoài của cô tràn đầy dấu vết chấm chấm đỏ đỏ, không biết còn tưởng cô bị dị ứng rồi đó.
Bách Nạp Tư: "Anh xin lỗi."
"Nhưng rõ ràng đêm qua Vãn Tinh cũng……"
"Bách Nạp Tư!" Hứa Vãn Tinh gấp gáp tránh nguy che miệng anh lại, "Đừng có cái gì cũng nói ra bên ngoài chứ."
Bách Nạp Tư vươn đầu lưỡi ra, Hứa Vãn Tinh cảm thấy xúc cảm trên lòng bàn tay có chút trơn ướt, nhịn không được rút tay về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!