Động tác của Bách Nạp Tư khựng lại, ngồi lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Hứa Vãn Tinh có chút đen tối không rõ.
Hứa Vãn Tinh nhịn không được lẩm bẩm: "Ai biết anh lại đột nhiên……"
Rõ ràng trước kia đã như vậy bao giờ đâu.
Bách Nạp Tư ngồi trên giường, có chút xin lỗi mà mở miệng: "Xin lỗi Vãn Tinh, gần đây là kỳ nóng lên của anh."
Hứa Vãn Tinh mặc lại váy ngủ cho đàng hoàng, có chút nghi hoặc hỏi: "Kỳ nóng lên là gì thế?"
Bách Nạp Tư: "Giải thích theo cách dễ hiểu thì… thật ra đó chính là kỳ đ*ng d*c. Nhưng để nghe thuận tai hơn nên mới gọi là kỳ nóng lên. Thú nhân trưởng thành đều sẽ trải qua, mỗi năm một lần. Kỳ nóng lên…"
Bách Nạp Tư khựng lại một chút rồi nói tiếp:
"Trong thời gian đó, thú nhân sẽ có nhu cầu sinh lý tăng rất mạnh. Nếu không có bạn đời giúp trấn an… khả năng cơ thể sẽ "nổ" tan xác mà chết mất."
Tầm mắt của Hứa Vãn Tinh dừng lại ở một nơi nào nào đó lớn lên rõ ràng của Bách Nạp Tư.
Ừm.
Đúng là lớn lên rồi.
Bách Nạp Tư nghiêng người, muốn che chắn một chút, nhưng áo tắm của anh đã sớm bị hai người lăn lộn tới mức mở rộng ra.
Bách Nạp Tư: "Vãn Tinh ngủ trước đi, anh đi tắm một lúc nhé."
Lúc này mà tắm làm gì thì không cần nói cũng biết.
Hứa Vãn Tinh có chút xấu hổ mà nói: "Anh muốn em giúp không?"
Lời vừa ra khỏi miệng, cô liền có chút hối hận, ánh mắt Bách Nạp Tư nhìn cô tràn ngập tính xâm lược.
Tay Hứa Vãn Tinh run lên, Bách Nạp Tư nắm lấy cổ tay của cô.
Cảm giác sờ vào rất kì lạ, không thể miêu tả được, chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng đến đáng sờ.
Phải nắm rất lâu.
Nóng rực.
Tay Hứa Vãn Tinh đã sớm nhức mỏi muốn chết, lúc giương mắt nhìn lên Bách Nạp Tư mới thấy đuôi mắt anh đỏ lên, đầu ngửa ra, cơ bắp căng chặt, hầu kết lăn lộn lên xuống.
Lên lên xuống xuống bình thường đã không đủ thỏa mãn Bách Nạp Tư, anh nắm lấy cổ cô, nhẹ nhàng mổ nhẹ mấy cái liên hồi.
"Vãn Tinh……"
Ngữ điệu dính nhớp kéo sợi.
……
Bách Nạp Tư rên lên một tiếng, tùy tay lấy vài tờ giấy lau khô, nắm lấy bàn tay tinh tế của Hứa Vãn Tinh xoa xoa.
Hứa Vãn Tinh nhìn bóng dáng Bách Nạp Tư đi vào phòng tắm, âm thầm than thở, loại chuyện như này một lần là quá đủ rồi.
Chờ lúc Bách Nạp Tư từ phòng tắm ra tới, Hứa Vãn Tinh đã sớm ngủ say, đuôi mắt còn vương theo nước mắt, lòng bàn tay đỏ rực.
Bách Nạp Tư cúi người, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
Sao em lại đáng yêu như thế chứ Vãn Tinh a, thật muốn… ăn em luôn quá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!