Một tiệm nail mới mở trong thành phố nghe đồn là được khen ngợi không ngớt. Lâm Nam rủ Hứa Vãn Tinh đi cùng, vừa hay cô cũng đã lâu chưa làm móng, hai người nhanh chóng ăn ý với nhau.
Hứa Vãn Tinh nhìn thợ làm móng mài giũa móng tay, vừa trò chuyện câu được câu không với Lâm Nam.
"Gần đây cậu có dự định gì không?"
"Tớ ư?" Hứa Vãn Tinh lắc đầu, nói thật, cô cũng chưa nghĩ ra dự định gì. Cái nơi của Đồ Nhạc kia, cô đoán chừng sẽ không quay lại nữa.
Lâm Nam nhai kẹo cao su, giọng nói hơi mơ hồ: "Hay là cậu cứ mở đại một cái cửa hàng bánh ngọt đi."
"Tính sau đi," Hứa Vãn Tinh đổi ngón tay, đang say sưa ngắm nhìn bộ móng mới làm xong của mình.
Cô vẫn luôn tin chắc rằng xe đến trước núi ắt có đường, thuyền cập bến tự nhiên có chỗ đậu*.
(*Mọi việc rồi sẽ có cách giải quyết).
Hứa Vãn Tinh hỏi lại: "Còn cậu thì sao?"
Lâm Nam lười nhác vươn vai: "Tớ thì có gì hơn đâu, được tới đâu hay tới đó thôi."
Rời khỏi tiệm nail, cô đề nghị đi ăn ở một nhà hàng Tây khá nổi tiếng ngay phía trước.
……
Đèn neon trong trung tâm thương mại nhấp nháy liên tục. Lâm Nam từ phòng thử đồ bước ra, xoay một vòng trước mặt Hứa Vãn Tinh: "Cái váy này thế nào?"
Hứa Vãn Tinh đứng bên cạnh, tay ôm hai túi lớn túi nhỏ. Chơi cả ngày trời, ngay cả hơi sức nói chuyện cô cũng sắp cạn rồi.
Cô giơ ngón tay cái về phía Lâm Nam. Lâm Nam soi gương, ngó trái ngó phải, thích đến mức không dứt mắt nổi.
Lâm Nam tặc lưỡi: "Ê, sao hôm nay anh Bách nhà cậu lại chịu để cậu ra ngoài thế?"
Hứa Vãn Tinh cắn ống hút, chậm rãi hút viên trân châu trong ly trà sữa. Nghe vậy cô bật cười: "Hôm nay anh ấy có xã giao, sẽ về muộn."
Lâm Nam tặc tặc hai tiếng: "Có điều nói thật nhé, anh ta bình thường trông cũng… ờm…" Cô ấy đổi từ, "kiểu cấm dục dữ vậy sao?"
Hứa Vãn Tinh mạnh hút một ngụm trà sữa: "Đừng nhắc nữa. Tớ cảm thấy anh ấy… khoản đó hình như có chút vấn đề."
Lâm Nam tò mò đến mức đặt hẳn ly trà sữa sang một bên, còn bước lại gần soi mặt cô: "Đừng uống nữa. Kể rõ xem nào."
Tai Hứa Vãn Tinh nóng bừng; trong đầu lại hiện lên cảnh Bách Nạp Tư ép cô vào cửa huyền quan, cúi xuống hôn hôm ấy.
Thấy Hứa Vãn Tinh im lặng hồi lâu, tai càng lúc càng đỏ, Lâm Nam đưa tay quơ quơ trước mặt cô: "Ê ê ê, đừng tự mình chìm vào hồi tưởng vậy chứ."
Hứa Vãn Tinh lấy ống hút chọc lung tung trong ly: "Thì… chính là…"
Cô thật sự không biết mở miệng kiểu gì. Chẳng lẽ nói thẳng với Lâm Nam rằng Bách Nạp Tư hôn cô mà… chẳng có chút phản ứng nào?
Lâm Nam nheo mắt: "Khoan đã, hai người mới chỉ hôn thôi à?"
Hứa Vãn Tinh: "…"
Lâm Nam trợn mắt: "Này, anh ta không phải là… không được đó chứ? Không đúng nha, cao mét chín, dáng người đẹp như vậy, theo lý mà nói không thể nào lại là kiểu mở không ra miệng chuột* được."
(*ý muốn nói: "không thể nào yếu như vậy được")
Lâm Nam nghĩ mãi vẫn không thông: "Có khi nào tại anh ta kiềm chế quá mức không?"
Hứa Vãn Tinh không nhịn được bật cười: "Cũng có khả năng… tự chủ mạnh quá thật."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!