Chương 21: Tiểu Hắc

Bị Tiểu Hắc cắt ngang, Bách Nạp Tư hơi cau mày, vẻ mặt đầy bất mãn. Khi anh trở lại phòng, Hứa Vãn Tinh đang nằm sấp trên giường, vừa duỗi chân, vừa nhắn tin với Lâm Nam.

"Tiểu Hắc tối nay ngủ ngoài phòng được không thế anh? Dù sao nó cũng là rắn, lỡ nửa đêm bò lung tung thì sao? Hay là anh mang nó vào phòng đi?"

Động tác cởi áo của Bách Nạp Tư khựng lại.

Đợi mãi không thấy anh trả lời, Hứa Vãn Tinh nghi hoặc quay đầu, rồi bất ngờ sững lại.

Cúc áo trên ngực anh đã được tháo một nửa, làn da rắn chắc, cơ ngực ẩn hiện dưới ánh đèn mờ trong phòng ngủ.

Cô nuốt nước bọt, giọng hơi khàn:

"Anh… muốn đi tắm à?"

Bách Nạp Tư bóp nhẹ đốt ngón tay, cảm giác khô nóng trong người khiến anh hơi mất kiềm chế. Có lẽ là vì thời kỳ nóng lên sắp đến.

"Ừm."

Anh nói, rồi bổ sung thêm:

"Con non không yếu như vậy đâu. Nó là rắn, tự mình ngủ ngoài kia cũng không sao."

Hứa Vãn Tinh gật đầu, cố gắng dời ánh nhìn khỏi bờ ngực của anh, nhưng cổ họng lại khô khốc:

"Vậy… anh đi tắm đi."

Bên ngoài, Tiểu Hắc ló đầu nhìn trộm. Thấy cậu đã vào phòng tắm, nó liền uốn người, lách qua khe cửa chui vào.

Nó ngẩng đầu, thè lưỡi về phía Hứa Vãn Tinh.

Mợ ơi, con đến tìm mợ nè!

Tiếc là giường hơi cao, mà tiếng nước trong phòng tắm lại quá lớn, nên Hứa Vãn Tinh không nghe thấy tiếng kêu nho nhỏ ấy.

Tiểu Hắc cố bò lên bàn đầu giường, vất vả leo được tới nơi thì đúng lúc cô với tay lấy cốc nước, vô tình đụng phải, đẩy nó rơi xuống đất.

Tiểu Hắc: "……"

Phận làm rắn gian nan quá, mình chỉ muốn về nhà thôi…

Con rắn nhỏ nằm bẹp trên sàn, uể oải chẳng buồn nhúc nhích. 

Còn Hứa Vãn Tinh lúc này bụng hơi đói, vừa định đứng dậy kiếm gì ăn thì cảm giác dưới chân chạm phải thứ gì đó mềm mềm.

"Tiểu Hắc? Sao em lại bò vào đây? Xin lỗi nhé, chị không cố ý giẫm lên em đâu!"

Hứa Vãn Tinh hết sức cẩn thận đặt con rắn nhỏ vào lòng bàn tay, rồi đưa ngón tay chọc nhẹ vào đầu nó.

"Đi thôi, chị dắt em đi ăn đồ ngon."

Tủ lạnh nhà Bách Nạp Tư chẳng có gì ngoài một ít rượu, mọi thứ phải đợi đến khi Hứa Vãn Tinh chuyển vào ở mới được cô mua sắm đầy đủ.

Một người một rắn đứng trước tủ lạnh, Hứa Vãn Tinh có chút phân vân khi nhìn vào đống đồ ăn.

"Em nói xem, mình nên ăn mì Ý hay là ăn hoành thánh đây?"

Hứa Vãn Tinh đưa Tiểu Hắc lại gần hơn, con rắn trừng hai hạt đậu đen tròn xoe, nhìn tủ lạnh một cách mơ màng. Nó chưa từng ăn mì Ý, cũng chưa từng ăn hoành thánh nha.

Hứa Vãn Tinh quyết định: "Vậy thì quyết định vui vẻ thôi, ăn cả hai!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!