"Cho nên cậu liền một mình đuổi theo hắn sao!"
"Trước đây sao tớ không biết cậu lại gan lớn đến vậy nhỉ?"
Giọng Lâm Nam có chút gay gắt. Hứa Vãn Tinh chột dạ cúi đầu, ngoan ngoãn nghe cô ấy nói.
"Lúc đó không phải tớ…" Hứa Vãn Tinh gãi gãi mặt, nhìn bàn tay bị băng bó như cái bánh chưng của mình, cô chỉ có thể chột dạ vỗ vỗ chăn, làm ra vẻ không có chuyện gì.
Lâm Nam sợ đến mức giọng run run: "Cậu còn lừa tớ nói là đi ngang qua nữa."
Hứa Vãn Tinh: "Tớ thật sự sai rồi bé cưng à, lần sau tớ nhất định sẽ không một mình đuổi theo đâu."
Cô rúc vào trong chăn, cố gắng dùng làm nũng để lừa qua chuyện này: "Ái u, đại tiểu thư tớ chóng mặt quá đi…"
"Giả vờ! Cứ tiếp tục giả vờ đi." Lâm Nam hận rèn sắt không thành thép mà đưa tay chọc vào trán Hứa Vãn Tinh.
Vài tiếng gõ cửa vang lên.
Động tác của Hứa Vãn Tinh khựng lại, cùng Lâm Nam quay đầu nhìn về phía cửa.
Bách Nạp Tư xách theo một tờ giấy báo cáo đứng ở cửa. Ánh mắt anh có chút lạnh lùng, nhưng khi nhìn về phía Hứa Vãn Tinh lại khôi phục sự dịu dàng thường ngày.
"Đây là?" Lâm Nam nhướng mày.
Hứa Vãn Tinh chợt ho khan: "Khụ khụ, Nam Nam, đây là… bạn trai tớ, Bách Nạp Tư. Bách Nạp Tư, đây là bạn thân của em, Lâm Nam."
"Chào cô." Bách Nạp Tư chìa tay ra.
Lâm Nam hài hước nhìn ai đó đang không biết giấu mặt vào đâu, đưa tay ra bắt.
"Rất vui được gặp."
Hai người có chiều cao trên 1m7 đứng hai bên giường bệnh của cô, Hứa Vãn Tinh có cảm giác như đang bị chất vấn công khai vậy.
Hứa Vãn Tinh: "À… Hai người, hay là ngồi xuống đi?"
Bách Nạp Tư: "Không sao."
Lâm Nam: "Không cần."
Hứa Vãn Tinh: "…"
Sao không khí lại kỳ quái đến vậy chứ…
Bách Nạp Tư vươn tay điều chỉnh tốc độ truyền dịch: "Bác sĩ nói em không có gì đáng ngại, nhưng vì đã tiếp xúc với dịch nhầy của thể dị biến nên vẫn nên ở lại bệnh viện theo dõi vài ngày cho an toàn."
Hứa Vãn Tinh gật đầu, lặng lẽ nhích người ngồi cao hơn. Giường bệnh hơi cứng, nằm lâu làm eo cô thấy khó chịu.
Lâm Nam thuận tay nâng giường lên cao thêm một chút, rồi lấy một chiếc gối tựa từ sô pha đưa cho Hứa Vãn Tinh.
"Nè, đừng có cố nhịn nữa, lót cái đệm tựa này sẽ thoải mái hơn chút đấy."
Hứa Vãn Tinh nở một nụ cười, mở lời lấy lòng: "Cảm ơn đại tiểu thư, tiểu nhân thật sự không biết cảm kích sao cho hết."
Lâm Nam nhìn Hứa Vãn Tinh rõ ràng có chút mệt mỏi, câu trách móc đang ở đầu lưỡi lại nuốt trở vào.
"Dì biết chuyện cậu nhập viện chưa?"
Hứa Vãn Tinh đang định nhận chén cháo kê từ tay Bách Nạp Tư, nghe vậy liền lắc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!