Chương 13: “Lời thật lòng” sau say

Hứa Vãn Tinh tỉnh lại vào lúc 10 giờ sáng hôm sau. Mặc dù uống rượu trái cây nồng độ không quá cao, nhưng cảm giác say vẫn khiến đầu óc cô hơi choáng váng.

Chết rồi, hôm nay không xin nghỉ, còn phải đi làm nữa!

Khi đứng dậy, cô nhìn thấy một tờ giấy ghi chú dán ở đầu giường.

"Vãn Tinh, trong bếp có nước mật ong đã được giữ ấm, tỉnh lại nhớ uống nhé. Đã giúp em xin nghỉ rồi, xin lỗi vì tự ý động vào điện thoại của em."

Hứa Vãn Tinh thở phào một hơi, ngã đầu chôn vào trong chăn.

Cô cảm giác có điểm gì đó không đúng nhỉ.

Hứa Vãn Tinh đột nhiên ngồi bật dậy. Tên ghi chú cô đặt cho Bách Nạp Tư!

Có chút nhan sắc (cơ ngực rất lớn)

Lần này thì thật sự tiêu rồi!

Hứa Vãn Tinh mang vẻ mặt xấu hổ mở điện thoại, với quyết tâm chịu chết bấm vào khung chat với Bách Nạp Tư.

Nhanh chóng đổi ghi chú của Bách Nạp Tư thành tên anh xong, Hứa Vãn Tinh mới có tâm trí xem loạt tin nhắn Bách Nạp Tư gửi.

Lướt từ trên xuống dưới, khóe miệng Hứa Vãn Tinh không nhịn được cong lên.

Tin nhắn cuối cùng thu hút sự chú ý của Hứa Vãn Tinh.

[S]: Vãn Tinh sẽ không phải ngày mai tỉnh lại không thừa nhận mối quan hệ này chứ ^ ^

Mối quan hệ gì, hôm qua cô say rượu đã làm những gì thế này?

Hứa Vãn Tinh xoa đầu suy nghĩ nửa ngày không ra kết quả, bụng đã bắt đầu biểu tình phản đối, có lẽ lấp đầy cái bụng quan trọng hơn.

Bước ra khỏi phòng, trên bàn trà phòng khách đặt một bó hoa Tulip. Động tác Hứa Vãn Tinh khựng lại, những ký ức lộn xộn tối qua như chiếc đèn neon bị hỏng bắt đầu nhấp nháy trước mắt.

Hứa Vãn Tinh gần như b*n r* khỏi lòng Bách Nạp Tư ngay sau khi anh hỏi xong câu đó, nhanh đến nỗi Bách Nạp Tư cũng chưa kịp phản ứng.

Cô ôm mặt Bách Nạp Tư, khiến môi anh chu ra, sau đó như đóng dấu, đặt từng nụ hôn vụn vặt lên môi anh.

"Anh… anh đừng hôn người khác, tôi ghét người không… không sạch sẽ."

Hôn mệt, Hứa Vãn Tinh liền dựa vào ngực Bách Nạp Tư nghỉ một lát, sau đó lại giống như chim gõ kiến làm việc, hôn từ khóe môi Bách Nạp Tư đến tận mắt anh.

Bách Nạp Tư lúc đầu ngây người một chút, sau khi phản ứng lại liền mỉm cười, mặc cho Hứa Vãn Tinh hôn anh chùn chụt liên hồ.

"Mắt anh… giống con mèo nhỏ tôi từng nuôi lắm nha, mắt nó cũng màu xanh lục á."

"Nguyên hình của anh sẽ là một con mèo lớn sao?"

Bách Nạp Tư đang đắm chìm trong niềm vui sướng vì được bạn đời chủ động hiến hôn: "……"

Bách Nạp Tư đặt bàn tay phải lên gáy Hứa Vãn Tinh, kéo cô vào lòng: "Nếu tôi không phải thì sao? Vãn Tinh định vứt bỏ tôi à?"

"Thật nhẫn tâm."

Bách Nạp Tư mang theo ý vị trừng phạt, cắn nhẹ một cái vào môi dưới của Hứa Vãn Tinh.

Hứa Vãn Tinh chịu đau, che miệng, nhìn chằm chằm Bách Nạp Tư với ánh mắt buộc tội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!