Chương 9: (Vô Đề)

Dịch: Thất Thất

Phương Trạch Sinh cuộn tròn ngón tay, không để Phó Cảnh Hiên liếc nhìn đến trang sách, hắn bình tĩnh mà khép lại thoại bản, trên mặt không lộ biểu tình khác thường nào.

Phó Cảnh Hiên mới vừa tựa lên vai hắn nằm được một hồi thì đứng dậy đi đến phía bàn, lấy một cái ghế ngồi xuống.

Hai người ngồi đối diện nhau, nhất thời cả hai không ai mở miệng nói gì.

Phương Trạch Sinh vẫn không có vấn tóc lên, khoác áo bào đen, ngồi trên xe lăn, nhàn nhạt nói: "Ngươi tới có chuyện gì?"

Phó Cảnh Hiên nói: "Sao ngươi lại đến đây? Ngươi tới có chuyện gì? Mỗi lần nhìn thấy ta ngươi chỉ nói được mấy câu này thôi sao? Dù sao cũng quen biết đã lâu, không ôn lại chuyện cũ một chút sao?"

"Ôn chuyện?" Phương Trạch Sinh nói: "Ta và nhị công tử bất quá chỉ gặp mặt mấy lần, cũng không có chuyện gì để ôn cả."

Hắn cất giọng lạnh nhạt, cứng rắn phủi sạch giao tình của hai người đến nỗi không còn một mống quan hệ nào.

Lúc này nếu đổi thành người khác, thì chắc hẳn đã sớm vỗ bàn đứng dậy bỏ đi, dù sao mặt nóng dán mông lạnh*, không phải ai cũng nhẫn nại chịu đựng được điều này.

Nhưng Phó Cảnh Hiên thì không giống, trước sau vẫn luôn mỉm cười tủm tỉm đưa cho hắn đôi đũa.

* Mặt nóng dán mông lạnh: ám chỉ sự việc một người khi được người khác nồng nhiệt bắt chuyện cũng chỉ lạnh nhạt, hờ hững.

Nhiệt tình không được đáp lại, người ta cảm thấy như mới lãnh một xô nước lạnh.

Phương Trạch Sinh không nhận.

Y liền đặt xuống trước mặt hắn.

Gà hầm dễ ăn, kết hợp với cháo trắng thanh đạm không chút dầu mỡ, thịt gà được xé nhỏ trộn với cháo, không thể nói là mỹ vị tuyệt đỉnh, nhưng quả thật rất ngon miệng.

Phó Cảnh Hiên đã quen việc ăn thứ gì cũng phải bỏ đường, bát cháo này coi như vừa ý, ăn một lúc liền thấy đáy bát, Phương Trạch Sinh vẫn lạnh nhạt như cũ, rõ ràng không muốn ngồi ăn cùng bàn với người khác.

Phó Cảnh Hiên lẩm bẩm nói: "Năm ngoái Đào gia tổ chức hội thưởng trà, mời các khách ở Ích Châu, ta bị đại nương kéo đi theo, đến đó liền cùng Tôn thiếu gia của Đào gia đi thăm thú ngang qua ngõ Vinh Xương.

Ngõ Vinh Xương này ngươi nên đi đến xem một chút, mười dặm đèn lồng đỏ, ban đêm là đẹp nhất, văn nhân thưởng rượu đấu trà, còn có mỹ nhân tựa lưng đàn hát trên mạn thuyền, y y a a mấy tiếng thật trêu chọc lòng người.

"Đúng rồi." Phó Cảnh Hiên nói: "Còn gặp phải một chuyện thú vị."

Phương Trạch Sinh không có hứng thú, dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn y, muốn nhìn một chút xem khi nào người này mới định đi.

Thế nhưng Phó nhị thiếu cũng không phải người có da mặt mỏng, tạm thời vờ như không nhìn thấy sắc mặt của người đối diện.

"Hôm đó đúng lúc ngõ Vinh Xương có cuộc đấu trà, ai chiến thắng thì có thể cùng hoa khôi trên thuyền hưởng một đêm đẹp, nghe đâu cô nương hoa khôi kia là một quốc sắc thiên hương, khiến cho lão bản của mấy tiệm trà cách đó vài chục dặm cũng chạy đến thi đấu.

Ta đã có nhìn sơ qua hầu hết các bánh trà của họ, đều là ngang tài ngang sức, không thể phân thắng bại được, sau đó bọn họ lại so bì đến nước pha trà, ai ai cũng nói nước pha trà nhà mình là cam tuyền thượng hạng, nhưng không nghĩ tới nước thì đun sôi lên chỉ có mỗi một vị chẳng khác nhau là mấy, còn nói gì là nước giếng hay cam tuyền.... Giằng co một hồi lâu, không biết ai ra chủ ý, đầu nguồn của sông Điều Thiển có một tòa linh sơn tọa trấn ở đó, nước ở đó nhất định có linh khí dồi dào, nếu có thể lấy nấu trà nhất định sẽ chiến thắng! Ngươi nói đoán xem kết quả thế nào? Trên dưới trăm người chen nhau nhảy xuống con sông ấy lấy nước, hoa khôi cô nương hoảng sợ đến mức ôm tỳ bà bỏ chạy, mấy ngày tiếp theo cũng không dám lộ mặt ha ha ha ha ha!"

Nấu trà tốt nhất là nấu bằng nước trên đỉnh linh sơn, thấp hơn là nước sông, cuối cùng là nước giếng.

Gia đình bình thường pha trà đều là đun từ nước giếng để nấu, khác nhau là ở phẩm chất của lá trà, nhưng trong cuộc đấu trà thì lại khác, ngoại trừ xem thời gian mà bọt trà đọng lại là bao lâu, thắng thua còn là ở màu sắc của nước trà, trà sau khi pha mang màu sắc trong và sáng là tốt nhất, màu lục nhạt hoặc màu vàng đều là loại kém hơn chút, bởi vậy nước dùng để pha trà có ảnh hưởng rất lớn đến điều này.

"Bất quá ở thời điểm hiện tại có rất ít người có thể pha ra loại trà có màu sắc như thế, ngay cả Đào gia cùng Hồ gia...."

"Nói xong chưa?" Phương Trạch Sinh mở miệng, đánh gãy tiếng cười giòn của Phó Cảnh Hiên, "Nếu đã nói xong rồi thì trở về đi."

Lệnh đuổi khách đã rõ ràng như vậy, Phó Cảnh Hiên lập tức im lặng, đặt đũa xuống, quay người rời khỏi.

Thời điểm Ách thúc tiến vào, cháo trên bàn đã nguội lạnh, ông định dọn dẹp thì lại bị Phương Trạch Sinh ngăn lại: "Nghe được sao?"

Ách thúc hầu hạ hắn đã nhiều năm, hiểu được vì sao hắn lại hỏi như thế, gật gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!