Chương 7: (Vô Đề)

Dịch: Thất Thất

Phương Trạch Sinh cùng Phó Cảnh Hiên đã quen biết nhau từ nhỏ, cứ cách năm năm, hội thưởng trà sẽ được tổ chức một lần, mỗi lần sẽ kéo dài hơn nửa tháng, lần đầu tiên hai người gặp nhau là ở núi Duật Minh của Sở Châu, năm đó Phó gia mới vừa tiến vào hàng ngũ tứ đại thế gia, Phương Xương Nho mời Phó Thượng Nghị đến, cũng đưa một thiếp mời cho Trình Tích Thu.

Lúc ấy Lưu thị vẫn còn sống, ngày nào cũng sầu não u uất, thân thể càng lúc càng suy yếu, Trình Tích Thu cố gắng chiếu cố nàng, lần này cũng muốn dẫn theo hài tử của nàng chính là Phó Cảnh Hiên mới bảy tuổi đi tham dự hội thưởng trà.

Phó nhị thiếu bấy giờ nhìn gầy yếu đáng thương vô cùng, còn luôn bị Phó Cảnh Nghiệp bắt nạt.

Đúng dịp, lần ấy trước lúc đi dự hội thưởng trà lại bị Phó Cảnh Nghiệp đánh một trận, đến nỗi vỡ đầu chảy máu, trông vô cùng thê thảm, Phó Thượng Nghị nhìn thấy bộ dạng ấy liền tức giận sôi máu, hầu hạ cho Phó Cảnh Nghiệp mấy gậy, Phó Cảnh Nghiệp kêu oan, khóc lóc kinh thiên động địa, nói mình chẳng qua chỉ đẩy nhị đệ một cái, không biết tại sao lại thành vết thương nghiêm trọng như thế!

Phó Thượng Nghị cũng không chứng kiến hết toàn bộ sự việc, nhưng nhớ lại cảnh tượng Phó nhị thiếu đầu chảy đầy máu, nghĩ rằng Phó Cảnh Nghiệp nói bậy nói bạ, càng tức giận mà ra tay nặng hơn, Trình Tích Thu đứng ở đó nghe kể nửa ngày, ngờ vực bước vào nội viện, chỉ thấy Phó Cảnh Hiên đã rửa sạch máu me dính trên mặt, trên đầu từ lâu, đang ngồi trước gương đồng chờ nàng đến bôi thuốc, có điểm nào trông giống người bị thương?

Trình Tích Thu vừa tức vừa buồn cười, đem y dạy dỗ một hồi, suy nghĩ một lát, liền quyết định mang theo y cùng xuất môn, nếu không bản thân vắng mặt vài tháng, không biết Phó Cảnh Nghiệp sẽ chịu oan uổng đến bộ dạng như thế nào nữa.

Nhưng điều này rơi vào mắt Liễu thị lại biến thành Trình Tích Thu thiên vị, oán hận đối với nàng càng sâu.

Tạm thời không bàn đến chuyện Liễu thị nghĩ như thế nào, trước nói về hội thưởng trà lần đó, Phương Xương Nho đức cao vọng trọng, được nhiều người nể mặt, mang theo thê tử là Tạ Quân Lan tiếp đãi khách khứa trên núi Duật Minh, bên trong lương đình bày biện rất nhiều bàn ghế, Trình Tích Thu ngồi cạnh Phó Cảnh Hiên, tự mình dạy y: rửa chung trà gọi là "bách hạc lâm dục", nhấc ấm trà lên gọi là "huyền hồ cao trùng" chén nhỏ đựng trà gọi là "văn hương bôi", khói từ miệng chén tỏa lên sau khi pha trà thì gọi là "công đạo bôi".

Phó Cảnh Hiên tuổi nhỏ ham chơi, nhìn thấy hoa hoa cỏ cỏ đều vươn tay trêu đùa vài cái, những lời đại nương dạy đi vào tai trái sau đó chui ra tai phải.

Thời điểm Phó Thượng Nghị hỏi y mấy vấn đề trước mặt mọi người, y liền bịa ra vài lời để nói, Phó lão gia tức giận xách lỗ tai y về đánh mông, sau đó phạt y đứng ở cạnh lương đình.

Phó nhị thiếu chẳng vì thế mà tỏ ra sợ hãi, đứng thì đứng, buồn chán đá đá hòn sỏi dưới chân, mặc cho nó "lộc cộc" lăn vài vòng, lăn tới khi đụng phải một đôi chân mang giày đen thì ngừng lại.

Phó Cảnh Hiên nâng mắt, vừa vặn nhìn thấy một thiếu niên đứng ở đầu hướng gió nhìn y cười.

Người đó chính là đại đương gia bị què của Phương gia Phương Trạch Sinh, tựa như một khối ngọc đứng giữa núi non, từng cử chỉ hành động đều phi thường tuấn mỹ.

"Sao ngươi lại đứng ở nơi này?" Phương Trạch Sinh hỏi.

Phó Cảnh Hiên nói: "Bị phạt đứng a."

Phương Trạch Sinh hỏi: "Vì sao bị phạt đứng?"

"Phụ thân hỏi ta mấy câu, ta không trả lời được, khiến cho ông ấy mất mặt trước mọi người."

"Ồ?" Phương Trạch Sinh nói: "Vậy không bằng để ta dạy cho ngươi nhận thức chút về trà?"

Phó Cảnh Hiên nhìn người này mỉm cười cảm thấy hơi hoa mắt, mơ mơ hồ hồ hỏi: "Ngươi là ai? Vì sao muốn dạy ta?"

"Ta tên Phương Trạch Sinh."

"Phương Trạch Sinh?" Phó nhị thiếu gia nhất thời híp mắt, đánh giá nói: "Đại công tử phương gia?"

"Đúng vậy, là ta." Vừa dứt lời liền kéo tay của y, ôn nhu nói: "Đi thôi, ở đây gió lớn, ta dẫn ngươi đi, phụ thân ngươi sẽ không mắng ngươi đâu."

Phó Cảnh Hiên đảo mắt, đi theo hắn mấy bước, thừa dịp hắn không chú ý, đột nhiên hất tay hắn ra bỏ chạy về phía sau, Phương Trạch Sinh cả kinh, vội vàng đuổi theo.

Phía sau lương đình có vứt một cái xẻng nhỏ, bên cạnh là hố đất mới đào lên còn chưa kịp lấp lại, bên trong hố đất là bốn, năm bánh trà thượng hạng, hiển nhiên là người đào có ý định chôn chúng đi.

"Ha ha" Phó Cảnh Hiên liếc nhìn Phương Trạch Sinh, như mở cờ trong bụng, nói: "Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo*"

(*Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo: Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là chuyện trộm cắp)

Mặt Phương Trạch Sinh biến sắc, nháy mắt thu liễm lại ý cười vẫn luôn treo trên khóe miệng, tựa như biến thành một người khác.

"Quả nhiên" Phó Cảnh Hiên nói: "Đại nương nói thật không sai, Phương gia đại công tử đoan chính giữ mình, gương mặt tuấn tú này cũng chưa thấy cười qua mấy lần."

Phương Trạch Sinh nói: "Ta muốn cười thì liền cười, không muốn cười thì sẽ không cười."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!