Chương 48: (Vô Đề)

Hai tiểu nô tài chạy rong bên ngoài suốt cả ngày.

Phó Cảnh Hiên cũng chẳng rảnh rang gì, kéo Phương Trạch Sinh cùng ra vùng ngoại thành, tới thôn Bình Khê.

Thôn Bình Khê không có nhiều hộ nông dân, tổng cộng chỉ mười hai hộ, mỗi nhà ba người.

Đầu thôn có một lều trà, dưới lều là một bà lão gầy gò đang bày sạp, trên sạp là vài món đồ chơi thủ công nho nhỏ, bán cho người qua lại trên quan đạo, một ngày cũng kiếm được vài đồng lẻ.

Phía trước thôn là vạn mẫu đồi trà, trong ruộng trồng từng cây trà cành mập lá dày, đều là đất Phương gia thuê bên ngoài.

Đường ruộng khó đi, Phó Cảnh Hiên để Phương Trạch Sinh ở lại gần lều trà, một mình đi dọc bờ ruộng, quan sát khắp lượt.

Người nhà họ Phùng quả nhiên chăm sóc trà không mấy tận tâm. Trời sắp vào tiết sương giá mà chẳng ai chuẩn bị rơm rạ hay bông sợi để giữ ấm chống sương cho cây trà. Trước mắt mấy cây trà đã lốm đốm mảng nâu đen trên lá, nếu cứu chậm, ắt sẽ chết rét toàn bộ. Một hai cây còn kịp, nhưng nếu cứ kéo dài, để bệnh đông lan rộng, sang đầu xuân năm sau sản lượng hái lộc xuân chắc chắn sẽ giảm mạnh.

Những năm trước Vương thị gặp tình huống này đều cho tá điền trồng lại trà non, nếu không kịp đợt hái lộc xuân đầu, thì cứ qua loa cho xong, dẫn đến việc bánh trà "Điêu Liên" từ nguyên liệu lộc xuân hảo hạng biến thành trà Minh Tiền, trà xuân thường, thậm chí còn dùng cả trà thu.

Không phải trà thu không ngon.

Mà là kỹ thuật chế biến khác nhau, công nghệ ép bánh "Điêu Liên" không thể phát huy hết hương vị của trà thu, cũng như kiếm không hợp vỏ, ngựa không đúng yên, bánh trà ép ra vị kém, cũng chẳng có gì lạ.

Phương gia muốn bán trà trở lại, thì phải nâng cấp bậc Thụy Thảo Điêu Liên, thậm chí còn phải làm tốt hơn cả thời Phương Xương Nho năm xưa.

Phó Cảnh Hiên mặc trường bào ngọc bạch nhuộm sắc thu hồng, đứng xoay mấy vòng trong ruộng trà rồi quay lại bên Phương Trạch Sinh.

"Chỉ mong trước khi vào đông, Phùng thái thú có thể chủ động tới cửa. Nếu qua đông rồi mới đến, e rằng việc làm ăn sang năm sẽ rất khó."

Phương Trạch Sinh khoác áo choàng sẫm màu, ngồi trên xe lăn, thấy trên người y dính một chiếc lá khô liền tiện tay gỡ xuống: "Ông ta còn đang quan sát, phải đợi thiên gia ban phong thưởng xong mới dám tới."

"Nếu lần này thiên gia không thưởng thì sao?"

"Vậy ông ta sẽ giữ tư thái cao hơn."

"Nếu có thưởng?"

"Thì tư thái thấp xuống một chút."

Phương Trạch Sinh nói tiếp: "Phụ thân ta vốn chưa từng chính thức qua lại với Phùng thái thú. Ông ta nhậm chức chưa bao lâu thì trong nhà đã xảy ra chuyện. Những năm này toàn dựa vào Vương thị mà giao du. Nay Vương thị không còn, đám tiền hàng trong tay ông ta nóng bỏng vô cùng, chờ chẳng được bao lâu."

Phó Cảnh Hiên gật đầu, vừa định vòng ra sau xe lăn đẩy đi thì bị Phương Trạch Sinh giữ cổ tay, kéo y cúi xuống một chút.

Y hơi nghi hoặc, thuận theo ý cúi người, cười hỏi: "Làm gì vậy?"

Phương Trạch Sinh không nói, bảo y nghiêng đầu, tháo chiếc trâm bạc vốn có trên đầu y, thay bằng một cây trâm gỗ đào chạm hình đại bàng.

Phó Cảnh Hiên không nhìn rõ hình dáng, đưa tay sờ sờ: "Cái gì thế này?"

Phương Trạch Sinh không nhìn y, liếc về phía bà lão bày sạp đầu thôn: "Chiếu cố sinh ý của bà ấy, tiện tay mua."

Phó Cảnh Hiên đoán trên cây trâm có hình thỏ ngọc ôm trăng, hợp với ngày rằm hôm nay, đội lên lại càng đúng cảnh. Trời vẫn còn sớm, y đẩy Phương Trạch Sinh trở vào thành, rồi lại ghé một tiệm hoa điểu mới mở. Dọc đường toàn nói chuyện linh tinh kéo dài thời gian, mãi tới khi trăng treo đầu cành mới lừa người về Phương gia.

Phương Trạch Sinh biết rõ y đang chuẩn bị một bất ngờ cho mình, nhưng không vạch trần, theo y rong ruổi bên ngoài cả ngày, trong lòng lén đoán đủ loại khả năng.

Có thể là một khối ngọc?

Cũng có thể là mấy cây bút lông?

Hay là một bộ trà cụ mới?

Chẳng lẽ lại là hai rương sách cấm phố phường, hoặc tranh xuân cung không mấy đứng đắn?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!