Bên ngoài Phương trạch.
Vương Tú Hòa mặc một bộ váy ngắn kiểu phú quý, từ xe ngựa bước xuống.
Bà ta vừa tiễn Tống đại nhân cùng các vị đương gia của những trà hành lớn, mang theo Thúy Nhi từ Vân Hạc Lâu trở về.
Trần Nhị dựa cửa ngủ gật, Chu Tề huých hắn một cái gọi dậy. Trần Nhị hơi khó chịu, nhưng vừa thấy Vương Tú Hòa đứng trên bậc thềm liền vội vàng tỉnh táo, lớn tiếng gọi: "Phu nhân."
Vương Tú Hòa đáp một tiếng, không bước vào ngay mà ngẩng đầu nhìn tấm biển treo trên cổng Phương gia.
Thúy Nhi cầm một quyển sổ sách theo phía sau.
Vương Tú Hòa mỉm cười, nói với tấm biển: "Vào trong trước, đi thăm Phương đại đương gia một chút."
Bên trong vẫn còn người trông coi. Vương Tú Hòa đi tới, khoát tay với bọn họ.
Tên dẫn đầu vội vàng chạy lại, mở miệng hành lễ, tiện thể định báo cáo tình hình mấy ngày nay, nhưng Vương Tú Hòa không nghe, chỉ nói: "Về đi, sau này không cần canh gác nữa."
Đám trông coi vốn nghe theo sắp xếp của bà ta, bảo đến thì đến, bảo đi thì đi, không hỏi nhiều.
Ngược lại Thúy Nhi không hiểu: "Phu nhân không phái người trông chừng Đại đương gia nữa sao?"
Vương Tú Hòa liếc nàng một cái, đưa tay chỉnh cây trâm ngọc phỉ thúy trên đầu: "Lúc nên nhìn thì lại không nhìn, bây giờ không nên nhìn nữa thì còn nhìn làm gì?"
Thúy Nhi sững người, dường như nghe ra ẩn ý, vội vàng cụp mắt xuống, không nói thêm lời nào.
Tam Bảo đã sớm thấy Vương Tú Hòa vào viện, quay người chạy thẳng vào thư phòng báo cho thiếu gia nhà mình.
Không khí trong thư phòng từ sáng sớm đã trở nên vô cùng kỳ lạ.
Phương Trạch Sinh dùng xong điểm tâm liền dời tới trước bàn viết chữ. Phó nhị thiếu gia ngồi đối diện, tựa lưng vào ghế đàn mộc, lật xem chồng sách giải trí bày trên bàn của Đại đương gia. Đống sách này vốn là mua về để che mắt thiên hạ, toàn là những thoại bản thanh sắc hạng xoàng, không phải "Tú tài đi thi bị hồ yêu hút tinh nguyên" thì cũng là "Hán tử trung hậu thật thà bị hồ yêu đoạt mất sự trong sạch".
Phó nhị thiếu gia trước kia chỉ xem lướt cùng Đại đương gia vài trang, nay rốt cuộc có cơ hội cầm trọn trong tay, liền chăm chú đọc từng trang, mắt không chớp, thỉnh thoảng còn thốt lên những tiếng cảm thán kỳ quái:
"Lại còn có thể làm như vậy sao?"
"Ồ? Hóa ra còn có thể làm thế này?"
"Chậc chậc, vòng eo này xoay linh hoạt như vậy, thật sự không sợ gãy sao?"
Ngòi bút của Phương Trạch Sinh khựng lại. Trên mặt không lộ vẻ sóng gió, vốn định tiếp tục viết, nhưng nhìn xuống trang giấy thì chữ đã loạn như vẽ bùa...
Khi đó sao lại dễ dàng để y hôn mình như vậy?
Sao không thể lập tức đẩy y ra?
Vì sao càng hôn càng sâu, hôn đến mức không nỡ buông, lại còn siết chặt lấy eo y?
Đại đương gia càng nghĩ càng rối, nhưng cảm giác môi răng quấn quýt dường như vẫn còn vương lại. Nghĩ đi nghĩ lại, tâm trí lại lần nữa chìm vào đó.
Tam Bảo bước vào gọi một tiếng, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Thiếu gia nhà cậu ta cười tủm tỉm, ôm thoại bản gục trên bàn, còn Phương đại đương gia thì một tay cầm bút, tay kia nhẹ nhàng đặt lên môi, rõ ràng đang thất thần.
"Thiếu gia?" Tam Bảo nhìn một lúc, nhận ra Đại đương gia đang xuất thần, liền hạ giọng nói: "Vương Tú Hòa đến rồi."
"Ừm."
"Không ra gặp sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!