Ngày hè dài dằng dặc, mới giờ dần ba khắc đã thấy ánh bình minh ló rạng.
Phó nhị thiếu gia trong lòng vẫn chưa yên, nhưng thấy Phương Trạch Sinh nhoẻn miệng cười, cảm xúc cũng dịu đi đôi chút.
Y từ nóc nhà nhảy xuống, không nói thêm lời nào, trở về phòng nghỉ ngơi một lát, tinh thần liền dần hồi phục, lại trở về dáng vẻ thong dong như thường ngày.
Bất luận Phương Trạch Sinh thật sự tàn phế hay chỉ giả tàn phế, đối với nhị thiếu gia mà nói đều không có gì khác biệt. Y vốn chẳng bận tâm đến những chuyện bên ngoài ấy, chỉ là đau lòng cho người kia, đau đến mức có chút mất kiểm soát.
Bữa sáng hôm nay, hai người cùng ngồi ăn chung một bàn.
Phương Trạch Sinh thấy Phó nhị thiếu gia như mọi ngày bước qua ngưỡng cửa, liền biết y đã ổn rồi, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Bữa cơm diễn ra khá hòa thuận. Hai người câu được câu không trò chuyện, trông như chỉ sau một đêm mà tình cảm đã thân thiết hơn rất nhiều.
Chỉ tiếc là Phương Trạch Sinh vẫn không dám nhìn thẳng vào y.
Phó Cảnh Hiên đặt bát đũa xuống, nhìn gương mặt tuấn tú của Phương đại đương gia, hỏi: "Trong mắt ta, chẳng lẽ có hồng thủy mãnh thú gì sao?"
Phương Trạch Sinh lắc đầu, ánh mắt lại nghiêm chỉnh nhìn ra cửa thư phòng, đáp: "Nhị thiếu gia dung mạo xuất chúng, trong mắt toàn là tinh quang."
Phó Cảnh Hiên nhịn cười, lại hỏi: "Vậy vì sao Đại đương gia không dám nhìn ta?"
Phương Trạch Sinh ngẩng đầu nhìn chiếc đèn trúc treo trên xà nhà, nói: "Sao trời rực rỡ, nào dám nhìn gần."
"Ồ~" Phó Cảnh Hiên kéo ghế lại sát bên hắn, "Hóa ra tối qua ngươi cười với ta, là vì ta đứng cách ngươi khá xa?"
Mặt Phương Trạch Sinh đỏ lên, trong lòng âm thầm đếm từng tua rua trên chiếc đèn trúc lục giác, đáp: "Nhị thiếu gia nói gì vậy, Phương mỗ muốn cười thì cười, nào liên quan đến xa hay gần."
Lời này lại giống hệt khi bọn họ còn nhỏ gặp nhau ngày trước. Thấy hắn vẫn ngước đầu, Phó Cảnh Hiên đứng dậy, bước tới trước mặt hắn, chặn hẳn tầm mắt ấy.
Phương Trạch Sinh không tránh được, bị Phó nhị thiếu gia nâng cằm lên. "Đã vậy, Đại đương gia cười với ta thêm một lần nữa được không?"
Phương Trạch Sinh vốn đã không dám nhìn thẳng y, nhất là sau những lời nói tối qua, nghĩ đi nghĩ lại đều thấy xấu hổ.
Nếu không lo Phó Cảnh Hiên nghe Ách thúc kể lại những khổ sở trước kia mà đau lòng, hắn tuyệt đối sẽ không nói ra những lời thẳng thắn đến vậy để dỗ dành người ta.
Dù có nói, cũng nên nói uyển chuyển hơn.
Giờ tuy thấy hiệu quả, nhưng khi phải đối mặt trực tiếp với Phó nhị thiếu gia, Đại đương gia vẫn không khỏi lúng túng, tránh không được thì lại càng không có chỗ trốn, thẳng thừng rơi vào ánh mắt của y.
Phương Trạch Sinh suy nghĩ một lúc, dứt khoát nghiêm mặt nhắm chặt hai mắt, chờ Phó Cảnh Hiên tự buông tay.
Không ngờ chờ mãi, thứ đợi được lại là một cảm giác mềm mại trên môi. Phó nhị thiếu gia cúi người xuống, khẽ tách môi hắn ra.
Tam bảo ôm một bó củi đi vào bếp, tiện tay lấy một miếng bánh đường Ách thúc cho, vừa nhai vừa hớn hở chạy tới. Thấy Ách thúc đứng ở cửa thư phòng, cậu vừa định mở miệng thì đã thấy Ách thúc vội vàng phất tay, rồi giơ một ngón tay lên ra hiệu im lặng.
Tam bảo chẳng hiểu gì, rón rén lại gần, bắt chước Ách thúc khoa tay hỏi: Có chuyện gì vậy?
Ách thúc cười đến cong cả mắt, kéo Tam bảo cùng nằm rạp lên cánh cửa khắc hình "chim khách đậu cành mai", lén nhìn vào trong.
Tam bảo vẫn còn nhai bánh, vừa nhìn rõ cảnh trong phòng liền lập tức xòe cả mười ngón tay che mắt ——
Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động, thiếu gia nhà cậu ta đang đứng trước xe lăn, hôn lên môi Phương đại đương gia.
Mà Phương đại đương gia cũng không chống cự như thường ngày, hai tay đang nắm lấy eo thiếu gia, chậm rãi thả lỏng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!