Giờ Tỵ sắp đến, tiểu đồng của trà thương hội xách một cái khay buộc dây đỏ, nâng chiếc chiêng đồng lên gõ ba tiếng.
Tống đại nhân đặt chén trà xuống, bước ra khỏi đình, đứng trước chiếc bàn dài làm từ gỗ tử đàn.
Chiếc bàn đặt ở vị trí chính nam quan trọng nhất. Trên bàn có một cây bút lông và một tấm mộc bài.
Các chủ sự của các nhà buôn trà cũng lần lượt dẫn tiểu bối mình đi ra, từng nhà tiến lên hành lễ với Tống đại nhân. Phó Thượng Nghị thấy Phó Cảnh Hiên lại đi theo phía Vương Tú Hoà, vốn định nghiêm mặt gọi y lại, nhưng chợt nhớ ra, y đã gả vào Phương gia rồi, danh nghĩa không còn là người Phó gia nữa. Liễu Như Yên đứng bên cạnh ông ta, thấy ánh mắt ông ta loé lên chút khó chịu, liền khẽ bật cười, thầm nghĩ: Sớm biết hôm nay như thế, lúc trước làm dữ làm gì?
Liễu nhị nương đúng là hạng người kỳ lạ. Ngày thường tâm tư hẹp hòi, vì tư lợi mà tính toán đủ đường, nhưng mắt nhìn người lại cực sắc. Bà ta không phải người tốt, cũng chẳng phải đại ác nhân. Với con gái và con trai của mình thì không tệ, chỉ có đối với Phó Cảnh Hiên là hận thấu xương. Nếu không vì đứa con cả ngu dại, đứa thứ hai sách vở mà vô dụng, đứa thứ ba thì nhu nhược do dự giống cha, chắc bà tacũng chẳng đến mức phải liều mạng mà giành giật, coi Phó Cảnh Hiên như cái gai trong mắt để ép đến bước đường này. Bà ta luôn tự cho mình hơn hẳn Phó Thượng Nghị. Nhưng con là bà ta sinh, bà ta nuôi, mai này bà tachết rồi, ai lo cho ba đứa ngốc kia? Trông mong vào cha chúng nó? Phi!
Phó Cảnh Hiên tuy từ nhỏ không được đối xử tốt, nhưng tuyệt đối không phải dạng để người ta dễ dàng bắt nạt. Có người che, y sống ung dung; không ai che, y tự lập còn mạnh hơn người khác. Nếu năm đó Phó Thượng Nghị chịu bảo vệ y dù chỉ một chút, kế hoạch cưới gả loạn xạ của Liễu nhị nương đã chẳng thành.
Giờ thì hay rồi, người mà và ta đem đi gả lại trở thành cái gai chọc đúng tim Phó Thượng Nghị, khiến ông ta đứng đây làm bộ thương tiếc hối hận? Đúng là chuyện cười rụng răng!
Liễu nhị nương liếc Phó Cảnh Hiên một cái, ánh khinh bỉ còn chưa dứt thì Tống đại nhân lên tiếng cười nói:
"Hôm nay lão phu được chư vị nể mặt mời tham gia đại hội thưởng trà, thật vô cùng vinh hạnh. Ta vốn đã cáo lão về quê, lâu nay không quản sự vụ trà đạo. Nay lại có cơ hội góp chút sức cho hội Trà thị, quả thật vinh hạnh."
Mọi người đồng loạt chắp tay đáp lễ.
Tống đại nhân lại nói: "Lần này ta đến đây, cũng không phải tay không. Ngày mười bảy tháng tám năm nay, năm xứ phiên bang vào triều cống, Thiên gia lệnh cho Ty Thượng Mãi chuẩn bị mười vạn cân trà nát và chín vạn cân bánh trà thượng hạng để làm lễ đáp. Chuyện này quan phụ trách là Trương đại nhân đã bàn bạc với ta. Cuối cùng quyết định: trong đơn hàng lớn này, để bản Trà thị của các vị làm chủ, đứng ra đảm nhận.
Không biết chư vị thấy thế nào?"
Vừa dứt lời, toàn trường xôn xao. Đây là đơn hàng Thiên gia, cơ hội nghìn vàng. Ai cũng biết có phiên bang vào triều, nhưng lượng thu mua lớn như vậy thì chưa bao giờ nghe. Nay Tống đại nhân tuyên bố công khai, mọi người đều giật mình.
Đào Tiên Tri đang đứng cạnh gia gia, nghe xong thì lách người sang ngay trước mặt Phó Cảnh Hiên, khoa tay múa chân: "Mười vạn cân đó!!!" (100kg)
Phó Cảnh Hiên khoanh tay, từ trên nhìn xuống hắn ta, khó hiểu hỏi: "Nhà ngươi có bao nhiêu nông dân trồng trà?"
Đào Tiên Tri đếm đếm: "Gộp cả vùng ruộng thì phải hơn một ngàn người. Sao vậy?"
"Không có gì." Phó Cảnh Hiên nheo mắt cười: "Đúng là nhà giàu Ích Châu, Đào thiếu gia."
"Khà khà." Đào Tiên Tri nâng cái mũ vàng nạm ngọc trên đầu, đắc ý: "Xáo xào thôi, có tí tiền mà."
Trong tứ đại gia bây giờ, giàu nhất chính là Đào gia. Ích Châu đất rộng, mưa nhiều, trà tốt quanh năm. Tuy kỹ thuật không bằng Phương gia, bọn họ không làm trà mới nhưng lại làm trần trà cực kỳ nổi tiếng. "Di Động Sơn Xuất Vân" của họ càng để lâu càng thơm, giá càng ngày càng cao, hàng chất đống vẫn bán hết.
Phó Cảnh Hiên lại hỏi: "Vậy những năm gần đây nhà ngươi xử lý mầm trà thế nào?"
"Nhà ta chưa từng hái mầm. Đều dưỡng già rồi mới hái."
Phó Cảnh Hiên gật gù, không nói thêm, ánh mắt chuyển sang Hồ Vân Sam.
Lúc này chiêng lại vang lên hai tiếng, báo hiệu canh giờ đã đến.
Tống đại nhân giơ tay, tà áo phất nhẹ: "Hôm nay quyết đấu là để kết giao bằng hữu qua chén trà. Thắng thua không quan trọng, tuyệt đối không được phá hoà khí."
Hương được thắp. Mọi người an vị.
Tống đại nhân ngồi trên thượng thủ, tiểu đồng giơ bảng gỗ có chữ đen hồng, trong trẻo nói:
"Thí đầu tiên: Phẩm Trà cuộc."
Phẩm Trà cuộc là cơ hội để tiểu bối tỏa sáng trước mọi người. Phó Cảnh Hiên lần đầu gặp Phương Trạch Sinh cũng chính ở đây. Khi ấy Phương Trạch Sinh trốn sau đình chôn đồ, chuẩn bị bánh trà dùng cho cuộc thi.
Nhiều năm trôi qua, người dự thi vẫn như cũ:
– Phó gia là Phó Cảnh Nghiệp
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!