Chương 23: (Vô Đề)

Nói là tán gẫu, nhưng thực ra cả buổi chẳng nói được mấy câu ra hồn.

Phó nhị thiếu gia mời người vào phòng khách, hai người ngồi trước chiếc bàn trà thấp rồi nói chuyện đông chuyện tây. Bị y nói dông dài đến mức không chịu nổi, vị công tử áo lam kia rốt cuộc nhịn hết nổi, hỏi thẳng:

"Ngươi làm sao biết ta họ Hồ?"

Phó Cảnh Hiên nhếch môi cười, rót cho người đó một chén trà, cũng thuận tay rót cho mình một chén:

"Ta đoán."

"Đoán?" Công tử áo lam đặt hai tay lên đầu gối. Tuy diện mạo đoan chính nhưng giữa lông mày người này luôn vương một vẻ u ám khó nói thành lời, thỉnh thoảng cau mày khiến cả người đầy một khí chất như mang mối hận đời.

Phó Cảnh Hiên hỏi: "Khi đứng trước mặt Vương Tú Hòa, ngươi cũng giữ cái vẻ này à?"

"Ý gì?"

"Không lẽ trước mặt và ta mà cũng một bộ tâm sự nặng nề như vậy? Nếu thế, e rằng sớm đã bị nhìn ra sơ hở."

Công tử áo lam sốt ruột: "Rốt cuộc tìm ta có việc gì?"

Phó Cảnh Hiên đáp: "Chẳng có việc gì lớn. Chỉ là muốn làm quen, tiện thể giúp ngươi một tay."

"Giúp ta? Ta cần ngươi giúp sao?"

"Cần hay không, để sau rồi nói." Y hỏi: "Ngươi có tên chứ?"

"Họ Hồ, tên Vân Sam."

"Phụt."

"Cười cái gì?"

"Không có gì." Phó Cảnh Hiên nói: "Tên của ngươi đúng là có phong cách đặt tên của nhà họ Hồ: tùng, bách, quế, liễu... Sinh con cũng giống như trồng cây vậy."

"Ngươi!" Hồ Vân Sam đập bàn đứng bật dậy: "Không được xúc phạm cha ta!"

Thấy người nọ nổi giận khí thế hừng hực, Phó Cảnh Hiên nhanh tay nhấc chén trà của mình lên, tránh bị vung tay đổ mất:

"Nhìn dáng vẻ này thì đúng là phụ thân ngươi rất thương ngươi."

"Đương nhiên là thương rồi." Nhắc đến phụ thân, ánh mắt Hồ Vân Sam chợt tối lại, thất thần ngồi xuống chiếc ghế tròn phía sau.

Phó Cảnh Hiên hỏi: "Nếu đã thương ngươi như vậy, vì sao ông ấy không cho ngươi nhận tổ quy tông?"

"Ngươi biết cái gì." Hồ Vân Sam nói: "Bao nhiêu năm nay, phụ thân ta đã tốn biết bao tâm tư muốn đón ta về, nhưng bà tổ mẫu họ Hồ không chấp nhận nương ta, cũng không chấp nhận ta."

Nhà họ Hồ là đại hộ ở Minh Châu. Gia chủ vợ bé đầy nhà, ba phòng phu nhân đều xuất thân danh môn. Nội trạch họ Hồ không phải mấy bà vợ làm chủ mà do Hồ lão thái thái, tổ mẫu hiện còn sống nắm toàn quyền. Lão thái thái rất nghiêm khắc với hôn sự của con trai, tuyệt đối không cho cưới một tỳ nữ pha trà xuất thân thấp kém. Nữ tử đó chính là mẹ Hồ Vân Sâm.

Dù bà và Hồ gia chủ thật lòng yêu nhau, cũng sinh được một đứa con trai, nhưng vẫn không được chấp nhận. Vài năm trước, bà ôm hận mà mất. Từ đó sức khỏe Hồ gia chủ càng ngày càng sa sút. Ông dốc hết cách muốn để con trai được ghi vào gia phả, song hết lần này đến lần khác bị lão thái thái ngăn lại. Mãi tới ngày bệnh tình ông nguy kịch, lão thái thái mới chịu buông tay."

Phó Cảnh Hiên hỏi: "Bà ta chịu nhượng bộ vì lý do gì?

Hồ Vân Sam im lặng.

Phó Cảnh Hiên nói: "Không phải muốn xem kỹ năng điểm trà của ngươi có xứng với danh tiếng nhà họ Hồ hay không đấy chứ?"

"Sao ngươi biết?"

"Đoán." Y nói tiếp: "Nếu ta đoán không sai, là ngươi chủ động tìm Vương Tú Hòa, muốn thông qua bà ta để nhờ vả, rồi được bà ta đưa đi tham dự đại hội?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!