Chương 22: (Vô Đề)

Núi Dự Minh cách thành Sở Châu chừng ba mươi dặm, ngày thường ngoại trừ mùng một và ngày rằm thì rất ít người lui tới.

Hôm nay lại khác. Là ngày đầu tiên đại hội thưởng trà chính thức khai màn, vô số văn nhân nhã sĩ, danh gia am trà đều đổ dồn về đây. Quán trà dưới chân núi đông nghẹt người, theo con đường núi quanh co đi lên, mỗi khi qua một đoạn đất bằng lại nhìn thấy những trà thương nhỏ bày bàn thi đấu. Ai thắng sẽ gọi trà đồng ghi tên trà của nhà mình lên một tấm thẻ gỗ xem như đã "thăng cấp" một bậc. Càng lên cao, cấp bậc trà càng cao, quán trà càng danh tiếng.

Đến gần đỉnh núi rồi thì nhà nào rút ra cũng đều là tay không kém cạnh.

Bốn nhà Phương

- Phó

- Đào

- Hồ khỏi cần nói. Vài năm gần đây còn xuất hiện thêm mấy nhà tân quý, đều có tay nghề chế trà thượng thừa cùng những cao thủ pha trà, không thể xem thường.

Trong làn sương trà mờ ảo, lầu bát giác mái cong giấu mình giữa hương trà, gió vừa nổi, mây tan sương tản, ánh vàng chiếu rực cả mái ngói.

Vương Tú Hòa mặc váy dài sắc cơm nếp đứng dưới chân núi, bên cạnh là Phó Thượng Nghị khoác áo choàng xanh thẫm, và Đào lão đương gia

- Đào Sĩ Khang, mặt hiền từ như Phật.

Đào lão tiên sinh tuổi lớn nhất trong ba người, đứng giữa, vui vẻ nhìn xa xa: "Nhà họ Hồ vẫn chưa đến à?"

Phó Thượng Nghị đáp: "Vẫn chưa."

Chủ nhà họ Hồ mất cách đây hai năm, đương gia hiện tại cùng thế hệ với Phương Trạch Sinh, nghe nói trong nhà chuyện lằng nhằng quá nhiều, chậm trễ hành trình, sợ phải vài hôm nữa mới tới.

Đào Tiên Tri tối qua ngủ không ngon, sáng ra lại dậy sớm theo ông nội lên núi nghênh đón đại nhân từ kinh thành. Phó Cảnh Hiên đứng bên cạnh hắn ta, mắt lại dõi về phía công tử áo lam xuất hiện cạnh Vương Tú Hòa sáng nay, vẻ mặt suy tư.

Đào Tiên Tri tránh ánh mắt dò xét của ông nội, trốn ra sau lưng Cảnh Hiên ngáp một cái, thì thầm: "Không biết Phương Trạch Sinh thế nào rồi, đã tỉnh chưa."

Hai ngày trước bọn họ rời khỏi Phương gia, mấy hôm nay lại ở chung tại Vân Hạc lâu. Sống chết của Phương Trạch Sinh lúc này, chẳng ai rõ. Miệng thì nói lo lắng, nhưng chẳng ai thấy Vương Tú Hòa quay về xem một lần, còn cố ý đuổi hết người ngoài khỏi Phương phủ, để một người bệnh nặng nằm đó mặc kệ.

Đào Tiên Tri chứng kiến hết, càng nghĩ càng bực thay Phương Trạch Sinh, liền châm chọc: "Vương Tú Hòa hai hôm nay tâm trạng vui lắm, chắc chỉ mong Phương Trạch Sinh bệnh nặng không dậy nổi, để đổi cái biển hiệu trước cửa Phương phủ đấy."

Phó Cảnh Hiên im lặng. Tay phải cầm quạt nhẹ gõ lên lòng bàn tay trái, vết thương trong lòng bàn tay hôm qua còn nhìn thấy, nay gần khép miệng. Hôm qua Đào Tiên Tri có hỏi, y cũng chỉ qua loa lấp l**m.

Đào công tử vượt qua hắn, nhìn theo ánh mắt Cảnh Hiên: "Người kia là ai vậy?"

Hắn ta nói chính là công tử áo lam đi sau lưng Vương Tú Hòa. Gương mặt trẻ, xa lạ.

Phó Cảnh Hiên đáp: "Không rõ, nhưng ta đoán là cao thủ pha trà mà bà ta mời đến."

Đào Tiên Tri khịt mũi: "Cao thủ pha trà? Người trong thiên hạ có ai chúng ta chưa gặp?"

Hắn ta không phải ngông cuồng vô cớ. Mấy vị cao thủ pha trà hàng đầu thiên hạ đều nằm trong bốn nhà trà thương lớn, như cậu của Đào Tiên Tri, hay em họ Trình Tích Thu. Người điểm trà giỏi nhất Phương gia vốn là mẹ Phương Trạch Sinh

- Tạ Quân Lan, nhưng bà đã mất cùng Phương Xương Nho trong đại hỏa. Từ đó Phương gia không còn ai có thể quán xuyến trà quán đỉnh như xưa.

Không còn cách nào khác, Vương Tú Hòa phải chạy khắp nơi tìm danh sĩ ẩn cư để giữ địa vị trong hiệp hội trà thương. Nhưng đời là vậy, ẩn sĩ thì nhiều, danh gia chân chính lại hiếm. Trước kia Lưu Như Yên cũng vì Phó Cảnh Diệp mà đi tìm danh sư, nhưng cuối cùng người có bản lĩnh thật sự vẫn chỉ nằm trong bốn nhà.

Công tử áo lam trước mắt nhìn rất trẻ, tầm hai mươi mốt hai mươi hai tuổi. Để Vương Tú Hòa xem trọng đến mức mời lên núi, chẳng lẽ thật sự có vài phần bản lĩnh?

Phó Cảnh Hiên trầm ngâm, mắt vẫn nhìn người đó, tai lại nghe nhóm Phó Thượng Nghị tán chuyện.

Bề ngoài đều là các bậc danh gia nho nhã, nhưng bàn chuyện người khác thì không dứt. Lưu Như Yên nói nhiệt tình nhất, những chuyện lặt vặt của nhà họ Hồ bà ta đều đào bới rõ ràng, ngay cả việc chủ nhà họ Hồ có một đứa con riêng cả thiên hạ không biết thế mà bà ta cũng đem ra nói giữa ban ngày ban mặt.

Công tử áo lam ban nãy vẫn bình thản, nghe tới đây thì nắm chặt hai tay, nghiến răng.

Phó Cảnh Hiên cau mày, trong lòng lại tán thưởng Lưu Như Yên một phen.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!