Chương 2: (Vô Đề)

Dịch: Tứ Cửu

"Mẫu thân! Người sợ hắn làm gì?" Phó Cảnh Nghiệp chịu lấn áp ở từ đường, bản thân trở lại phòng, thay y phục, nổi giận đùng đùng chất vấn Liễu thị: "Ngày hôm nay rõ ràng là lão nhị kiếm chuyện, nếu phụ thân chịu nghe con giải thích tường tận thì làm sao ông có thể trách con được!"

"Rốt cuộc đã xảy ra chyện gì?" Liễu thị tỉnh táo lại, ngồi trên chiếc ghế tròn đầu làm từ gỗ cây đàn hương.

Bà nhấc một chén trà nóng, thổi nhẹ cho vơi bớt bọt trà.

Phó Cảnh Nghiệp nện một quyền lên bàn, giận chó đánh mèo* nói: "Còn không phải là do mấy ngày nay mẫu thân bảo con đi trà lâu phụ việc? Con thấy vị Tôn viên ngoại ở tây nam kia hiếm khi vào thành, liền dốc lòng làm ông ta cao hứng.

Cũng là vì kính nể nên mới dẫn ông ta đi Hoa Xuân Uyển uống rượu.

Ai ngờ ngủ một giấc dậy thì y phục treo trong phòng đã không cánh mà bay, ngay cả q**n l*t cũng không còn!"

*Giận chó đánh mèo: Giống với câu "giận cá chém thớt", khi một điều gì đó khiến ta giận dữ xảy đến, ta đã lấy một thứ gì đó khác hay một ai đó khác không liên quan đến nó để trút cơn giận.

Liễu thị hỏi: "Vậy làm sao con biết y phục là do Phó Cảnh Hiên phái người lấy?"

"Cư nhiên là Cẩm Nương nói.

Con nghe xong liền tức giận không thôi.

Vốn muốn chạy đến chỗ hắn đánh hắn một trận, vậy mà lại thấy hắn... cái chó chết đem q**n l*t của lão tử treo trên cây trúc phơi nắng cho mọi người đều thấy!"

Liễu thị ngờ vực: "Sự tình kia là Cẩm Nương chủ động nói với con?"

"Đương nhiên."

"Nàng nói thế nào?"

"Tất nhiên là nàng nói đúng sự thật rồi, rằng Phó lão nhị phái Tam Bảo đi vào uy h**p, phá cửa, đoạt quần áo.

Chỉ trách con vô năng, hành sự lộ liễu!"

Liễu thị mạnh tay đặt bát trà xuống bàn kêu "rầm" một tiếng.

Nước trà màu ố bắn lên bộ y phục thượng hạng bà c*̃ng không để ý tới, hướng về phía Phó Cảnh Nghiệp, mắng: "Ta xem con quả thật là l* m*ng! Đã khuyên con nhiều lần kiềm chế bản thân! Đa duy nhân đạo*! Bây giờ ngay cả tú bà cũng hại con! Con kêu ta làm sao yên tâm để con tranh đoạt gia nghiệp!"

*Đa duy nhân đạo: Con người hơn nhau ở đạo làm người.

Phó Cảnh Nghiệp cố chấp nói: "Cẩm Nương sao lại không giúp con? Chẳng phải nàng đem tất cả sự tình đều nói với con?"

"Nói, nói cái rắm! Phụ thân con là một thương nhân, không phải quan viên.

Ông ấy làm sao có bản lĩnh phá án mất trộm cho con? Lại nói, tạp dịch ở Hoa Xuân Uyển đều chết cả rồi sao? Mặc cho tên tiểu kê Tam Bảo kia tới lui tự nhiên như kia? Phó nhị công tử quanh năm đi đó đây thưởng ngoạn, hơn một nửa người ở huyện Giang Lăng này đều quen mặt hắn.

So với con thì hắn sống biết điều hơn nhiều.

Vả lại, làm sao con biết hắn với Cẩm Nương có cấu kết với nhau cố ý khích con, làm con mất hết lý trí xông vào từ đường hay không?"

Phó Cảnh Nghiệp bị mẫu thân nói đến mức đầu óc mơ hồ.

Hắn suy nghĩ kĩ lại một chút, xác thực không đúng.

Trước kia vừa tỉnh lại đã thấy Cẩm Nương đứng chắn ở cửa mật báo cho hắn.

Theo lẽ thường mà nói không chăm sóc chu đáo, không tỏ được thái độ hiếu khách với người giàu tiền giàu của là lỗi ở nàng, có thể che giấu được mới là cách tốt nhất.

Còn giả như không che giấu được thì trước tiên cũng phải tìm cho hắn một kiện quần áo tươm tất để thay vào, nào có đâu cái đạo lý tiện tay đưa hắn một cái yếm?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!