Hai người cứ thế, người nằm, người ngồi, giằng co hồi lâu.
Đến khi Phó Cảnh Hiên mở hé một mắt, Phương Trạch Sinh mới giật mình rụt tay lại, ngồi ngay ngắn trên xe lăn, không dám nhìn y nữa.
Phó nhị thiếu gia thấy thế thì nể mặt, thôi không trêu nữa. Y thò tay trong chăn lôi ra cái bình nước bằng bạc đã giấu, quăng sang một bên, rồi nghiêm túc nói sang chuyện chính:
"Ngươi tính được bước nào rồi?"
Phương Trạch Sinh đáp: "Không có gì nhiều. Ta chỉ chờ bà ta bước vào Trà thị, đây mới là thời cơ thật sự."
Phó Cảnh Hiên gật đầu, vốn cũng mơ hồ đoán được. Cái ván cờ ngày hôm đó y chơi với Phương Trạch Sinh, thật ra là để thăm dò xem rốt cuộc người này đã thật sự bỏ Phương gia hay chưa. Y nghĩ Phương Trạch Sinh giấu mình điều gì.
Ai dè... bị gạt đến chín mươi chín phần trăm, ý đồ của y bị moi sạch, lại còn tiện thể bị "kéo vào thuyền" luôn.
"Vậy bây giờ ngươi định làm gì?" Phó Cảnh Hiên tâm trạng khá tốt, dựa lưng lên thành giường. Thấy Phương Trạch Sinh cuối cùng cũng liếc sang y một cái rồi nhíu mày.
Phương Trạch Sinh nhìn y rất lâu. Khi mở mắt lần nữa, cái vẻ hơi ngượng, hơi dịu dàng đã biến mất sạch, chỉ còn nghiêm túc:
"Mấu chốt nằm ở việc lần này bà ta mời được ai đến."
Phó Cảnh Hiên nói:
"Bà ta xuất thân thấp, mấy năm nay đều bám vào Phương gia mà leo lên. Dẫu có mời được quan lớn thì cũng phải nhờ bên nhà ngươi mở đường."
Phương Trạch Sinh nói:
"Thái thú Sở Châu họ Phùng, có họ hàng xa bên ngoại với một vị họ Lệ."
"Họ Lệ? Trong triều có một vị Thượng thư họ Lệ thì phải? Chẳng lẽ là ông ta?"
"Không. Lệ đại nhân ở Lại Bộ. Thích uống trà nhàn thì có, chứ đâu quản nổi chuyện lớn như vậy."
"Vậy là người Hộ Bộ?"
Phương Trạch Sinh lại lắc đầu.
Phó Cảnh Hiên bật cười:"Đừng nói là hoàng thân quốc thích nhé?"
Phương Trạch Sinh đáp: "Địa vị cao thấp không quan trọng. Quan trọng là người đó có giúp bà ta đứng vững được ở Trà thị hay không. Bà ta muốn nắm được buôn bán trà của quan gia trong kinh mà chuyện đó, trong kinh ai là người lớn nhất?"
Phó Cảnh Hiên trầm ngâm hồi lâu rồi chỉ lên trời.
Phương Trạch Sinh gật đầu: "Làm ăn với Thiên gia không dễ. Vương tôn công tử muốn bóc lột thì không ai cản được. Một tiểu thương trà nhà quê như bà ta, chưa chắc đã chui lọt được kẽ hở."
"Không phải quan lớn, không phải quốc thích... vậy là người phụ trách việc vặt của Thiên gia?"
"Ừ."
"Chẳng lẽ là Ty thượng mãi*?"
Phương Trạch Sinh nói: "Nếu ta đoán không sai, chắc là Tống đại nhân, người tiền nhiệm của Ty thượng mãi."
Phó Cảnh Hiên hỏi: "Tại sao lại là tiền nhiệm?"
Phương Trạch Sinh trầm giọng: "Vương Tú Hòa tìm Phùng thái thú, Phùng thái thú tìm Lệ đại nhân, Lệ đại nhân quen thân nhất chính là Tống đại nhân. Tống đại nhân mê trà như si, tất nhiên rất hứng thú với Đại hội thưởng trà. Tính theo niên hạn, ông ấy mới lui chức năm ngoái, hiện đang rảnh rỗi ở nhà, vừa vặn đến đúng dịp này."
Phó Cảnh Hiên nhíu mày: "Vương Tú Hòa đủ bản lĩnh mời ông ta đến sao? Phương gia các ngươi chỉ có Điêu Liên mới có tư cách làm cống trà mà?"
Phương Trạch Sinh lắc đầu: "Bây giờ trình độ kém xa rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!