Chương 14: (Vô Đề)

Dịch: Tứ Cửu

Hai câu này của Phó nhị gia nghe mới thật ngông cuồng biết bao.

Men rượu thấm dần trong ý thức, y nói xong liền "Rầm" một tiếng, ván cờ bị phá mất một nửa, y gục xuống bàn ngủ say như chết.

Phương Trạch Sinh nhìn y một lúc, lại liếc sang hai quân cờ trong lòng bàn tay.

Hắn đặt cánh tay lên bàn, chậm rãi nghiêng đầu nằm xuống, ánh mắt hướng về phía y, không nỡ chớp lấy một cái nào.

Lúc ngủ, Phó nhị gia ngược lại càng thêm thập phần đáng yêu.

Gương mặt y đỏ ửng, còn bĩu môi thì thầm nói mớ gì đấy.

Phương Trạch Sinh nghe không rõ liền ghé tai lại gần một chút, cẩn thận nghe từng câu từng chữ, "Ta đi hỏng ba đôi giày...! Ăn màn thầu nguội lạnh suốt nửa tháng...! Vậy mà ngươi cư nhiên lại trốn ta...! Ngươi thật đúng là!" Nói đoạn, đột nhiên y lên giọng, mắt nhắm mắt mở mà bật dậy.

Phương Trạch Sinh tưởng rằng y tỉnh rồi, luống cuống thu lại ánh nhìn chăm chú của mình.

Nhưng, chỉ thấy y vung ngón tay trỏ lung tung vào nhành hoa bên ngoài cửa sổ, lời nói đượm men say: "Ngươi thật đúng là có bản lĩnh..."

Nói xong, y lại muốn hướng chỗ cũ mà gục xuống.

Mắt thấy cả khuôn mặt của y sắp đập vào mặt bàn rải đầy những quân cờ, một bàn tay gầy guộc hằn rõ các khớp xương vươn ra, đỡ lấy trán của y, để y tựa xuống mà ngủ.

Ách thúc đứng ở ngoài cửa nhìn thấy trong phòng ánh đèn đang tắt dần, liền xoay người đẩy cửa tiến vào muốn thay bấc đèn.

Ông vừa vòng ra sau bức bình phong đã nhìn thấy hai người ngồi trên giường gỗ, cách nhau một cái bàn.

Phương Trạch Sinh đang dùng tay của mình làm đệm trán cho Phó Cảnh Hiên, giúp y chắn mấy quân cờ.

Nếp nhăn quanh viền mắt của Ách thúc xô lại với nhau, vẽ nên một gương mặt tươi cười.

Ông khoa tay nói: Nhị gia thế này chắc là đã uống say rồi.

Phương Trạch Sinh tựa vào một bên gối, gật gật đầu.

Nụ cười trên gương mặt Ách thúc lại thêm phần vui vẻ: Từ nhỏ Nhị gia đã thích rượu, cũng rất thích uống rượu.

Tửu lượng của Phó Cảnh Hiên không tốt.

Mặc dù nói y yêu rượu cũng không ngoa, nhưng kì thực không quá hai chén đã gục.

Đối với rượu được chưng cất từ hoa quả cũng chỉ có thể miễn cưỡng uống một ít.

Trình Tích Thu sau khi biết chuyện liền quản y vô cùng nghiêm khắc, để y tập trung nhiều hơn vào việc bình phẩm trà, bớt để tâm vào việc uống rượu.

Phó Thượng Nghị c*̃ng là một người không uống rượu.

Ông nói uống rượu thể nào cũng hỏng việc, cho nên trong nhà đến một cái vò rượu cũng không thấy.

Phó Cảnh Hiên nhiều khi muốn nếm chút hơi men liền phải đếm ngày chờ Phương Trạch Sinh đến tìm y.

Hồi ấy, hàng năm Phương Xương Nho đều sẽ mang theo Phương Trạch Sinh ra ngoài thăm viếng các gia.

Thường là vào độ xuân sang, Phương Trạch Sinh sẽ khoác lên người bộ bạch y được thêu tinh xảo, rồi cầm theo một bình rượu nhỏ chạy đến tiểu viện của Phó Cảnh Hiên.

Hai người bọn họ cùng nhau trốn dưới tán cây hoa lê, hắn nhìn y lén lút uống từng cốc rượu nhỏ.

Rượu mà Phương thiếu gia mang đến mỗi lần đều rất ít, uống hai, ba ngụm đã cạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!