Chương 11: (Vô Đề)

Dịch: Thất Thất

Hừng đông gần đến, bên ngoài đèn vẫn còn sáng, Thúy Nhi vội vàng đi đến, đẩy cửa tiền sảnh ra.

Vương phu nhân đang ngồi trước gương đồng, trên tay bưng chén tổ yến, thổi thổi rồi đưa một muỗng vào miệng, nuốt xuống cổ họng, "Bên kia dày vò xong rồi?"

Thúy Nhi nói: "Vâng".

Vương phu nhân hỏi: "Phương Trạch Sinh có biểu hiện như thế nào?"

Thúy Nhi nói: "Cũng không nhìn thấy có gì khác thường".

Nàng ngồi xổm xuống bóp chân cho Vương phu nhân: "Ngài nói Phó nhị gia kia đến cùng là có ý gì?"

Vương phu nhân thả muỗng xuống bát, tiện tay mở ra một cái hộp trang điểm, bên trong không có son phấn, ngược lại tràn đầy những xấp thư giấy, cười nói: "Người sống cả đời, kể đến cũng chỉ có bốn chữ thất tình lục dục, Phó nhị thiếu gia chẳng qua niệm tình xưa, nhìn thấy bộ dạng Phương Trạch Sinh như thế này nên sinh lòng thương hại, nhân chi thường tình thôi".

Thúy Nhi nói: "Này cũng thật phí tâm quá?"

Vương phu nhân nói: "Năm đó quan hệ của hai bọn hắn thân thiết vô cùng, bây giờ đã là gì?"

Thúy Nhi đảo mắt suy nghĩ: "Phu nhân sao lại đáp ứng Liễu thị để cho Phó Cảnh Hiên gả tới đây, chẳng phải như vậy sẽ là giúp cho Phương Trạch Sinh có thêm trợ lực sao? Nếu sau này hắn muốn đoạt lại..."

Vương phu nhân liếc nàng một cái: "Đương gia của Phương gia trước sau đều là Phương Trạch Sinh, ta bất quá chỉ là người giúp hắn quản lý ít việc thôi, đoạt hay không đoạt cái gì?"

Thúy Nhi vội đổi giọng: "Phu nhân nói phải, nhưng nếu y thật sự giúp đỡ Phương Trạch Sinh thì làm sao bây giờ?"

"Chỉ bằng hắn?" Vương phu nhân đi đến bên giường, hạ màn xuống: "Không phải là ta không coi trọng Phó Cảnh Hiên, người này chính là vô cùng mưu mô xảo quyệt, đến cả Liễu Như còn đau đầu với y, làm sao ta có thể xem nhẹ y? Việc ta đáp ứng Liễu Như Yên lần này, chẳng qua liên quan đến vài lần ân tình buôn bán mấy năm qua, còn việc y có giúp Phương Trạch Sinh hay không?"

Vương phu nhân nói: "Sợ là y muốn giúp, Trạch Sinh cũng sẽ không để y làm vậy".

Thúy Nhi nói: "Vì sao?"

Vương phu nhân nằm xuống nói: "Trạch Sinh là một người vô cùng cố chấp, làm sao có thể ở thời điểm sa sút như thế này mở miệng cầu xin sự giúp đỡ?"

Thúy Nhi tiến đến giúp bà ém lại góc chăn, sau đó lại giúp bà đặt đôi giày có hoa văn mẫu đơn thêu bằng chỉ vàng lại ngay ngắn, cẩn thận nói: "Ngài nói đại đương gia thật sự không biết chuyện năm đó sao?"

Vương phu nhân nhắm mắt dưỡng thần: "Hắn thông minh như vậy, có cái chuyện gì mà không biết?"

"Vậy hắn..." Thúy Nhi vốn muốn hỏi "Vậy hắn sao không tìm ngài trả thù?" Nhưng ngẫm nghĩ lại, một người què mang theo một người câm, làm sao có thể giữ được trăm năm cơ nghiệp của Phương gia, ngoại trừ cẩn thận sống sót, thì còn có thể làm gì?"

Trên mặt Vương phu nhân toát ra vẻ nhân từ: "Đều là người làm ăn, đều phải giữ mặt mũi cho nhau, có thể buông liền buông.

Ta muốn cái gì, hắn đương nhiên là hiểu.

Ta lại chờ mấy năm nữa, đợi hắn suy nghĩ thông suốt, danh chính ngôn thuận giao Phương gia lại cho ta, lúc đó hắn mới chính là người ăn nhờ ở đậu, vô công rỗi nghề".

Ngày kế.

Xe đẩy trong sân vẫn ở đó không di chuyển, Phó nhị gia kéo thắt lưng mệt mỏi, trên người mặc bộ trường sam màu sương, từ trên giường bên trong thư phòng bò dậy.

Tối qua y đem Phương Trạch Sinh tha về đây, lại đem người đặt xuống giường, sau đó bản thân cũng thuận thế ngả đầu trên giường, bất tri bất giác đã ngủ, mặc kệ Phương đại đương gia có gọi thế nào cũng không tỉnh, tiếng ngáy vẫn khe khẽ vang lên, mãi tới lúc mặt trời lên ba con sào mới mở mắt mơ màng đi ra.

Phương Trạch Sinh sớm đã thức dậy, trở lại phòng khách của chính sảnh, chính là đang tiếp đãi Trần Phú mới vào cửa, Trần Phú năm nay hai mươi ba, miệng mồm rộng rãi, lại để hai chòm râu cá trê hai bên, nhìn thấy Phó Cảnh Hiên đi tới, liền đứng lên: "Gặp qua Phó nhị gia".

Phó Cảnh Hiên chắp tay cười: "Chắc hẳn vị này chính là Trần đại phu?"

"Ôi chao, đúng là tiểu lão nhân".

Phó Cảnh Hiên nói: "Trần đại phu mời ngồi".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!