Chương 1: (Vô Đề)

Dịch: Thất Thất

Đầu xuân, thời tiết dần ấm áp, đảo mắt một vòng đã có thể nhìn thấy hoa lê trắng nở từng đóa.

Đêm qua, một cơn mưa lớn đổ xuống huyện Giang Lăng, hạt mưa vừa nặng vừa to, va vào cửa, đánh thức trẻ nhỏ trong huyện.

Trời còn mờ sáng, trong con hẻm nhỏ đọng lại vài vũng nước, gió mát thổi nhẹ, bình minh đang lên, bên ngoài tường ngọc hoa lê trắng tỏa ra mùi hương thoang thoảng, cánh hoa nhỏ rơi trên con đường lát đá, có vài cánh hoa rơi cả vào trong những vũng nước đọng.

"Loạt xoạt" tiếng bước chân từ xa truyền lại, một tên hạ nhân mang giày đen, mặc áo xanh từng bước dẫm lên con đường ướt sũng, trong ngực ôm năm ba món quần áo dài ngắn lẫn lộn, men theo lối nhỏ lén lút đi vào hậu viện Phó gia.

Phó gia là gia đình có máu mặt ở huyện Giang Lăng, ba đời kinh thương buôn bán, chủ yếu là buôn bán trà, ngoài thành có trăm mẫu ruộng trồng trà, trong thành có trăm cửa hàng bán trà.

Phó Thượng Nghị xuất thân gia đình nông dân, mười lăm tuổi cưới được tiểu thư Trình gia Trình Tích Thu, một nhà bán trà có tiếng trong vùng.

Ông đi theo nhạc phụ vào nam ra bắc, làm ăn càng ngày càng lớn.

Trình tiểu thư có tri thức, hiểu lễ nghĩa, huệ chất lan tâm*, chỉ là việc sinh nở không tốt, thành thân bốn, năm năm vẫn chưa sinh được con.

Vì thế, bà đành tìm cho Phó lão gia hai vị thiếp thất.

Một vị họ Liễu, là hồng nhan tri kỉ mà Phó lão gia trong một lần đi buôn bán gặp được, một vị họ Lưu, là con gái của nhà nông trồng trà trên núi, vì thiếu nợ nên bị Phó lão gia ép g*** h*p.

*Huệ chất lan tâm: cao nhã thanh khiết.

Trước tiên nói đến vị Liễu thị này, dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn, sắc vóc yểu điệu yêu kiều, dù đã gần bốn mươi, dấu vết thời gian vẫn khó che được làn thu thủy trong ánh mắt bà, vị này vào cửa năm năm đã sinh được ba người con trai, nhanh chóng từ thiếp thất trở thành nhị phu nhân, quản lý chuyện lớn nhỏ trong nhà.

Đều là thiếp thất vào cửa cùng một lúc, Liễu thị có cuộc sống sung sướng suôn sẻ, còn vị họ Lưu lại đau khổ ảm đạm, nàng cũng sinh cho Phó lão gia một trai một gái, nhưng cuối cùng lại không nhận được sủng ái, cũng không chịu tranh đoạt, mấy năm trước đã âu sầu mà chết...

||||| Truyện đề cử: Cục Cưng Có Chiêu |||||

Lúc này, tên hạ nhân áo xanh đang đứng trong sân, nơi ở của vị thiếp thất họ Lưu khi xưa, nơi này cách cửa sau không xa, cửa sổ hướng về phía bắc, đón ánh sáng cực kém, không có đình đài lầu tạ, cũng không có cây cảnh hay ao cá, chỉ có mấy sào tre trúc dùng để phơi trà đã bị chất thành từng chồng ở góc tường, nhìn qua một màu xanh nhàn nhạt, cứ tưởng chúng vẫn còn đầy sức sống.

Tên hạ nhân áo xanh tiến đến gõ cửa một cái, "Thiếu gia, tiểu nhân đã trở lại."

Âm thanh vừa dứt, có một người từ bên trong bước ra.

Người nọ vận một bộ trường sam màu xanh ngọc, trên tay cầm quạt gỗ đàn, trên mặt quạt vẽ gợn nước hữu tình, liễu xanh chiết cành, ngang hông treo khối bạch ngọc, trên phiến ngọc khắc họa vầng trăng cùng đóa mẫu đơn.

Người này không ai khác, chính là Phó nhị thiếu gia Phó Cảnh Hiên.

Phó nhị thiếu gia thân trường hạc lập*, đôi mắt đào hoa tuy rũ xuống nhưng vành mắt lại cong cong, người khác nhìn vào y lại thấy ý cười như ẩn như hiện.

Y do Lưu thị sinh ra, giống với mẫu thân của mình, đều không được Phó Thượng Nghị yêu thích.

Thế nhưng y lại không vì vậy mà sinh ra âu sầu buồn bã giống Lưu thị, mà ngược lại còn ở nơi tiền viện này sống tiêu dao tự tại.

* Thân trường hạc lập: tướng mạo cao ráo, thanh sạch.

"Đồ đều mang đến đủ chứ?"

"Một cái cũng không thiếu, ngay cả q**n l*t cũng không chừa lại cho hắn!", tên hạ nhân tên là Tam Bảo, đã theo bên người Phó Cảnh Hiên được tám năm, hắn nhanh nhẹn lôi từ trong ngực ra vài món xiêm y.

Phó Cảnh Hiên gật đầu, đưa mắt nhìn về phía góc tường nơi có dựng một chồng sào trúc, Tam Bảo hiểu ý, lập tức cầm lấy một cây trong đó, đem q**n l*t trắng lóa treo lên, sau đó hắn dùng hai cục đá lớn giữ hai bên cho cây sào đứng thẳng, sào trúc đón gió, làm cho mảnh q**n l*t trắng bay phấp phới trên không.

Phó Cảnh Hiên hết sức hài lòng, phe phẩy quạt đi ra khỏi đình viện, "Đi, thiếu gia dẫn ngươi đi xem trò hay."

Mỗi mùng một mười lăm, Phó gia đều tề tựu ở từ đường để thắp hương tế tổ, cầu cho mưa thuận gió hòa, phú quý bình an.

Trình Tích Thu vận một bộ váy áo màu tím đậm, trên đầu cài trâm chim tước mạ vàng, được Phó Thượng Nghị đỡ từ cửa từ đường bước vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!