[Ngoại truyện giả định Cấp ba/Đại học: Kỷ Hà , cho anh hôn em nhé.]
Kỷ Hà ngẩn người, hoảng hốt nhìn Lục Tầm Chi xuất hiện sau lưng "bà ngoại".
"Cái thằng nhóc thối tha này, không thể giữ thể diện cho bà một chút à."
Lục Tầm Chi cười, bước ra khỏi người giáo sư Ninh, đứng sau lưng Kỷ Hà, tay đặt lên vai cô, vỗ nhẹ trấn an: "Kỷ Hà, gọi bà ngoại đi."
Kỷ Hà theo bản năng mở miệng: "Bà ngoại."
Lục Tầm Chi thầm cười trong lòng, đúng là ngoan ngoãn.
Nụ cười trên môi giáo sư Ninh càng rộng hơn: "Cô bé thật xinh đẹp, non nớt. Thảo nào mấy ngày nay Tầm Chi cứ cầm điện thoại xem ảnh của cháu, thích lắm luôn Ôi," bà giả vờ liếc nhìn Lục Tầm Chi, "lỡ mồm nói ra rồi, Tầm Chi không ngại chứ?"
Ngón tay cái của Lục Tầm Chi áp vào cổ Kỷ Hà, cảm nhận được làn da cô nóng lên. Anh cúi xuống liếc nhìn, tai và má cô đều đỏ ửng.
Sợ giáo sư Ninh nói thêm, Kỷ Hà sẽ vì căng thẳng mà xấu hổ đến phát khóc. Anh cười nói: "Bà ngoại, bà không vào bếp xem, canh trong nồi sắp cạn rồi đấy."
Giáo sư Ninh khẽ hừ: "Được rồi, bà đi đây, không làm phiền hai đứa nữa." Bà nhìn Kỷ Hà, nắm tay cô: "Bà gọi cháu là Tiểu Kỷ được không?"
Kỷ Hà gật đầu mạnh: "Bà gọi gì cũng được ạ."
Giáo sư Ninh nói: "Tiểu Kỷ, ở lại ăn cơm nhé, để bà cho cháu nếm thử tài nấu ăn của bà. Món thịt viên rán của bà đặc biệt thơm, còn…"
Lục Tầm Chi trực tiếp đẩy bà cụ đang thao thao bất tuyệt vào trong. Anh đóng cửa lại, đi đến trước mặt Kỷ Hà, cúi đầu nhìn cô: "Vẫn chưa hoàn hồn à?"
"Em," Kỷ Hà ngước đôi mắt ngơ ngác lên, "em muốn về nhà." Đây là là cái gì với cái gì vậy, sao cô đột nhiên lại gặp gia đình Lục Tầm Chi rồi.
Lục Tầm Chi cười bất đắc dĩ, dùng tay vuốt lọn tóc mai của cô ra sau tai: "Nhóc con, sao cứ gặp chuyện là lại chạy về nhà vậy."
"Em không biết bà ngoại anh sẽ đến." Kỷ Hà mếu máo: "Em không nên đột ngột đến đây."
"Bị bà ngoại dọa sợ rồi à?"
Kỷ Hà lắc đầu, rồi lại gật đầu.
Lục Tầm Chi nhìn vào mắt cô, nghiêm túc nói: "Bà ngoại đã biết chuyện của chúng ta từ rất lâu rồi. Bà là một người rất cởi mở, không hề phản đối chúng ta."
Sau khi xác định quan hệ với Kỷ Hà, anh đã nói cho giáo sư Ninh biết. Lúc đó bà rất ngạc nhiên, hỏi tuổi của Kỷ Hà, rồi im lặng một lúc lâu. Sau đó bà dặn dò anh, đã yêu thì phải yêu cho nghiêm túc, đừng "cả thèm chóng chán", đừng bắt nạt con gái nhà người ta. Điều quan trọng nhất là phải biết giữ chừng mực, những chuyện không nên làm ở tuổi này thì tuyệt đối đừng vì bồng bột mà làm.
Nỗi lo của Kỷ Hà vơi đi một chút: "Thật không ạ? Bà sẽ không nghĩ rằng chúng ta tuổi còn nhỏ mà không tập trung vào việc học mà yêu đương, hay sẽ nghĩ rằng em sẽ ảnh hưởng đến anh sao?"
"Không, hoàn toàn không." Lục Tầm Chi nói: "Vì anh dám chủ động nói cho bà, tức là anh có 100% tự tin rằng bà sẽ không cản trở chúng ta. Em đáng yêu như vậy, bà thương em còn không kịp ấy chứ."
Kỷ Hà "ồ" một tiếng.
Lục Tầm Chi nhướng mày: "Nhóc con, còn muốn làm lính đào ngũ không?"
Kỷ Hà vỗ vào cánh tay anh một cái, giận dỗi nói: "Anh mà trêu em nữa xem."
Lục Tầm Chi bị vỗ một cái cũng không thấy đau, anh rất thích những hành động nhỏ vô thức của Kỷ Hà.
Lúc ăn cơm, Kỷ Hà dựng thẳng tai, ngồi ngay ngắn, chỉ gắp những món ăn ở ngay trước mặt, mắt không nhìn lung tung. Khi giáo sư Ninh nói chuyện với cô thì cô nhìn bà, khi giáo sư Ninh nói chuyện với Lục Tầm Chi thì cô dừng ăn.
Dáng vẻ rụt rè này của cô khiến giáo sư Ninh bật cười.
"Này, thoải mái đi cháu. Chẳng lẽ Tầm Chi nói với cháu bà là một bà lão khó tính sao?"
Kỷ Hà lắc đầu mạnh: "Không phải ạ, anh ấy chỉ nói với cháu bà là một người bà rất rất tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!