[Thời cấp ba: Đến nơi ở riêng của anh ấy.]
Kể từ đêm ở KTV, đã hai tuần trôi qua.
Sau khi biết tình cảm của mình không phải là đơn phương, Kỷ Hà đã quá xúc động đến mức mất ngủ suốt đêm.
Trong khoảng thời gian này, Kỷ Hà thường xuyên gặp Lục Tầm Chi đi cùng bạn học trong trường. Hai người sẽ liếc nhìn nhau, rồi ngầm hiểu mà dời tầm mắt đi.
Đôi khi Nguyên Thụ đến tìm cô lấy đồ, bên cạnh cũng sẽ có Lục Tầm Chi đi cùng. Anh sẽ nhân lúc Nguyên Thụ không để ý, lấy ra một hộp sữa từ túi áo rồi nhét vào tay cô. Trên hộp sữa sẽ dán một mẩu giấy nhỏ, ghi lại những việc anh phải làm trong ngày.
"Chị, dạo này chị có chuyện gì vui à?" Trên đường tan học, Kỷ Thuật vừa vỗ bóng vừa hỏi.
Kỷ Hà nói: "Không có."
"Không có?" Kỷ Thuật nheo mắt đầy nghi ngờ: "Vậy sao tối qua em mượn tiền mà chị cho ngay không do dự." Cậu ấy cười hì hì: "Có phải chị đang yêu rồi không?"
Tim Kỷ Hà thắt lại, cô có chút hoang mang lắc đầu.
Kỷ Thuật rõ ràng không tin, cậu ấy đã phát hiện ra mấy ngày nay Kỷ Hà thay kẹp tóc liên tục, ngay cả chiếc kẹp mà dì tặng năm ngoái cũng được cô lấy ra dùng.
Vì lời nói của Kỷ Thuật mà Kỷ Hà bắt đầu suy nghĩ.
Đây có phải là đang yêu không? Cô không biết, vì cô và Lục Tầm Chi chưa từng nói rõ về chuyện này, chỉ biết rõ tình cảm của đối phương.
Sáng thứ Sáu, mẹ Tuỳ làm một đĩa bánh lớn, bảo Kỷ Hà mang một ít đến cho Nguyên Thụ. Đến trường, cô xách túi đựng hộp bánh đến tòa nhà khối 12 tìm Nguyên Thụ. Đứng ở cửa sau lớp học của họ, nhiều người đã nhìn về phía cô.
"Anh cậu và chị dâu em đều không có ở đây, họ đến văn phòng của thầy chủ nhiệm rồi." Một người nói.
Cô gật đầu chào người đó. Lúc rời đi, cô vô tình liếc mắt nhìn vào trong.
Không thấy gì cả.
Đang định quay người đi thì chiếc khăn len đột nhiên bị kéo xuống.
Cô quay đầu lại, khuôn mặt đẹp trai của Lục Tầm Chi hiện ra trước mắt.
Vành tai Kỷ Hà nóng bừng. "Tìm anh của em à?" Lục Tầm Chi hạ giọng: "Hay là tìm anh?"
"Đương nhiên là tìm Nguyên Thụ." Cô lập tức đáp lời.
Lục Tầm Chi cong môi cười, bước hai bước vượt qua Kỷ Hà, tháo ba lô trên vai ra, ném vào người một nam sinh ngồi phía sau đang xem trò vui. Khuất tầm nhìn của mọi người, anh nắm cổ tay Kỷ Hà đi về phía cầu thang.
Cầu thang có rất nhiều người đi lên đi xuống, Lục Tầm Chi trực tiếp dắt Kỷ Hà lên sân thượng.
Đúng vậy, là dắt, kiểu mười ngón đan chặt vào nhau.
"Tối qua cậu ấy và Khương Mạn đi vệ sinh cùng nhau trong giờ tự học bị thầy chủ nhiệm bắt được rồi, bây giờ chắc đang bị răn dạy."
Kỷ Hà có chút lo lắng: "Không bị phạt gì chứ?"
Lục Tầm Chi nói: "Chỉ cảnh cáo miệng thôi, mấy năm nay thầy chủ nhiệm đều mắt nhắm mắt mở."
Thành tích của Nguyên Thụ và Khương Mạn từ trước đến nay đều rất tốt, không bị ảnh hưởng bởi chuyện hẹn hò, nên thầy chủ nhiệm cùng lắm cũng chỉ nói vài câu.
Kỷ Hà thở phào nhẹ nhõm, cô liếc nhìn bàn tay bị nắm chặt, rồi giấu khuôn mặt đỏ ửng vào trong khăn len, không dám nhìn Lục Tầm Chi.
"Có đồ gì muốn đưa cho cậu ấy à?"
"Vâng, bánh mẹ em làm buổi sáng." Kỷ Hà giơ túi lên, nhanh chóng liếc anh một cái: "Hộp trên cùng là cho anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!