Chương 49: Anh muốn tái hôn với em.

Vào thứ Sáu, sau giờ làm, Kỷ Hà về nhà ăn cơm, Kỷ Thuật hiếm khi về sớm, dạo này cậu ta đang lúc công danh thăng tiến nên rất dễ nói chuyện.

Nhưng Kỷ Hà vừa nhắc đến chuyện muốn đến Khánh Thành dạy học tình nguyện, Kỷ Thuật là người đầu tiên không đồng ý.

"Em từng đến đó lúc còn học đại học, môi trường cực kỳ tệ. Không có nước máy, không có sóng điện thoại hay mạng internet, điện thì chập chờn, đồ ăn chắc chắn chị không ăn quen được. Chị đến đó chỉ để chịu khổ, chị muốn bố mẹ và thằng em này phải lo lắng cho chị khi đã ở tuổi này rồi sao?"

Mẹ Tùy vung tay đánh cho một cái. "Chuyện đại học của con là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi. Con có thể đợi chị nói xong rồi hãy đưa ra ý kiến được không?"

Kỷ Thuật bực mình ôm trán.

Kỷ Hà cười và từ tốn nói: "Chỗ đó đúng là không tốt bằng Bắc Kinh mình, nhưng cũng không tệ như em nghĩ đâu. Chủ yếu là chị muốn đến đó để thư giãn."

Kỷ Thuật cau mày: "Nếu muốn thư giãn thì đi du lịch nước ngoài đi, em sẽ trả một nửa chi phí."

"Đã đăng ký chưa?" Mẹ Tùy hỏi.

"Chưa ạ," Kỷ Hà nói, "con nghĩ phải hỏi ý kiến mọi người trước."

Mẹ Tùy cúi đầu gắp một con tôm vào bát, "Con tự quyết định đi, điều kiện ở đó rất khổ, con phải suy nghĩ kỹ về thể trạng của mình. Từ bé đến giờ con chưa từng chịu khổ bao giờ."

Kỷ Thuật vội vàng hùa theo: "Đúng đấy. Ở đây còn có em chăm sóc cho chị. Đến một nơi cách mấy nghìn cây số, chị không thể có mặt ngay lập tức đâu. Lúc đó mà chị gặp chuyện gì, có cầu trời khấn phật cũng không có ai giúp đâu."

Kỷ Hà véo em trai, "Im miệng đi."

Dạo này Kỷ Hà dồi dào cảm hứng viết, không bị bí từ, dễ dàng viết xong một hai chương. Cô uống một ngụm nước, định ra ngoài xem con mèo đang làm gì thì điện thoại bên cạnh bàn phím rung lên.

Là tin nhắn của Lục Tầm Chi, hỏi xin đến thăm Đại Bạch và Đại Quất.

Cô im lặng vài giây, nhìn đồng hồ, rồi trả lời: [Bây giờ à?]

Lục Tầm Chi vừa đáp máy bay và đã đến quận Phong Đài. Anh ngước nhìn căn hộ tầng tám đang sáng đèn rồi cúi đầu gõ phím nhanh: [Em không có nhà sao? Nếu không có thì để hôm khác vậy, lâu quá rồi không gặp chúng nó, nếu mà chúng nó quên anh thì uổng cả công anh cho chúng nó ăn đồ đông khô.]

Kỷ Hà: [Vậy thì anh đến đi.]

Chưa đầy năm phút sau khi trả lời, chuông cửa đã vang lên.

Có lẽ vì đã lâu không gặp Lục Tầm Chi, ngay khoảnh khắc mở cửa, người đàn ông đứng trước cửa khiến Kỷ Hà sáng mắt.

"Chào Kỷ Hà, đã lâu không gặp," anh nói.

Kỷ Hà hơi sững lại, cảm thấy có chút kỳ lạ với cách xưng hô xa lạ từ miệng Lục Tầm Chi. Cô cúi đầu bước sang một bên để anh vào.

Lục Tầm Chi liếc nhìn cô, bước vào, chiếc áo khoác đen vô tình cọ vào cánh tay mảnh mai của cô.

Kỷ Hà ôm lấy cánh tay phải và xoa xoa, "Hai con mèo ăn hạt cách đây hai tiếng rồi, anh cho chúng ăn ít đồ đông khô thôi."

Lục Tầm Chi thấy cô đi về phía phòng làm việc thì đặt quần áo cởi ra lên ghế sofa, để cả thanh socola mua ở cửa hàng gần đó xuống, rồi sải bước đến chắn đường cô, cúi đầu nhìn kỹ khuôn mặt cô, cau mày: "Sao gầy đi nhiều thế? Dạo này ăn không ngon, ngủ không yên à?"

Kỷ Hà dịu dàng trả lời: "Mọi thứ đều ổn, anh tránh ra đi, em phải đi chuẩn bị bài giảng."

"Nhìn em thế này thì rõ ràng là không ổn," Lục Tầm Chi dù đã tránh ra nhưng giọng điệu có phần mạnh mẽ hơn, "ăn uống là điều cơ bản nhất, anh hy vọng em ăn đủ ba bữa một ngày. Gầy đi như thế này, cơ thể sẽ ngày càng yếu đi thôi."

Nói xong, anh nhận ra giọng điệu của mình, lập tức hối hận, đi hai bước đến kéo tay Kỷ Hà, "Xin lỗi, anh vừa xuống máy bay, mệt quá, không có ý định quát em."

Kỷ Hà vô cùng kinh ngạc liếc nhìn Lục Tầm Chi một cái, rồi trả lời anh, "Em quan tâm đến cơ thể mình hơn anh đấy, em đương nhiên là ăn uống tử tế rồi, mà em cũng không hề gầy đi."

Nói rồi cô đi đến bên ghế sofa, cởi giày, bước lên chiếc cân điện tử, rồi ra hiệu cho Lục Tầm Chi đến xem.

Lục Tầm Chi đi đến, nhìn con số trên cân, ngay lập tức an tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!