Lục Tầm Chi lịch thiệp mở cửa xe phía phó lái, ánh mắt nhìn lên trần xe, bên tai là tiếng "cảm ơn" nhẹ nhàng, ôn tồn của Kỷ Hà.
Hai chữ đó nghe thật chói tai.
Trong lòng anh tự giễu, cúi xuống nhìn nghiêng mặt Kỷ Hà, thấy mấy sợi tóc con lòa xòa bên thái dương của cô, theo thói quen đưa tay gạt ra sau tai, đầu ngón tay không thể tránh khỏi lướt qua làn da mềm mại của cô.
Cử chỉ ấy khiến cả hai đều hơi khựng lại.
Kỷ Hà lấy lại tinh thần trước, khẽ nghiêng đầu sang trái, nhẹ nhàng nói: "Đi thôi."
Lục Tầm Chi khẽ cười một cái:
"Còn chưa làm thủ tục ly hôn đâu, có thể đừng tỏ ra xa lạ như vậy được không?"
Kỷ Hà mím môi không đáp, giả vờ dồn hết chú ý vào việc cài dây an toàn.
Khi đăng ký kết hôn, họ đã đến quận Hải Điến, nhưng Lục Tầm Chi lái xe theo hướng rõ ràng không phải đến đó. Anh lái xe qua mấy quận, Kỷ Hà tựa đầu vào cửa sổ xe, nhìn cảnh vật đường phố lướt qua bên ngoài, không lên tiếng ngăn cản.
Mãi cho đến 4 giờ 30 chiều, xe mới dừng lại.
Đây là một quận mà Kỷ Hà rất ít khi đến.
Bên ngoài Cục dân chính vẫn đông người như thường. Cô cầm lấy đủ giấy tờ bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn trời. Ánh nắng vốn dịu dàng, vậy mà đôi mắt lại thấy chói đến ươn ướt.
Lần này, họ không đi "cửa sau", mà ngoan ngoãn theo hàng người, chậm rãi nhích từng chút một.
Phía trước là một đôi vợ chồng son quấn quýt, nụ cười của họ vừa ngọt ngào vừa rực rỡ.
Kỷ Hà ngẩng mắt nhìn sang Lục Tầm Chi ở bên cạnh, vẻ mặt anh nhạt nhòa, ánh mắt dõi thẳng phía trước, trong đó ẩn giấu vài phần cảm xúc khó che giấu.
Khoảng cách giữa vai cô và anh chỉ chừng hai nắm tay. Vừa nãy có một đôi vợ chồng đến ly hôn, cãi cọ om sòm, đi ngang qua còn xô đẩy nhau. Người đàn ông to lớn suýt nữa va vào Kỷ Hà, may mà Lục Tầm Chi kịp đặt tay lên vai cô, kéo cô về phía mình, mới tránh được.
Khó trách có người thì thầm rằng trông họ chẳng giống một đôi đến làm thủ tục ly hôn.
Có lẽ nhận ra ánh mắt của cô, Lục Tầm Chi nghiêng mặt, cúi xuống nhìn cô, rồi hơi cúi người xuống. Hơi thở trong lành của anh phả vào mặt cô, giọng nói trầm thấp: "Anh không cười nổi."
Không chỉ không cười nổi, trong lòng anh còn rất không bình tĩnh, muốn hối hận, muốn mặc kệ tất cả quay đầu bỏ đi.
Lục Tầm Chi cũng đã làm được việc quay đầu bỏ đi. Sau khi ký tên, nhân viên đóng dấu xong, anh suýt không kìm nén được cảm xúc, lặng lẽ sải bước ra ngoài.
Còn Kỷ Hà thì ngồi trên ghế, mất hồn. Mãi đến khi có người lên tiếng nhắc nhở, cô mới nhận ra Lục Tầm Chi đã đi rồi. Sau đó cô lặng lẽ cất cả hai quyển giấy chứng nhận ly hôn vào túi, cúi mắt khẽ nói lời cảm ơn nhân viên, rồi đứng dậy.
Lục Tầm Chi chưa rời đi, anh đứng tựa lưng vào cửa, môi hơi mím lại, ánh mắt lạnh nhạt nhìn gương mặt Kỷ Hà đang đi về phía anh.
"Mỗi người một quyển." Kỷ Hà lấy một quyển ra từ trong túi.
Lục Tầm Chi liếc nhìn, khẽ cười:
"Em cứ giữ cả đi, anh giữ cũng chẳng có tác dụng gì."
Kỷ Hà định đáp lại rằng "Em cầm cũng chẳng có ích gì", nhưng vô tình lại nhìn thấy viền mắt anh hơi đỏ hoe, lòng cô chợt giật thót, không nói nên lời.
Những cây bạch quả ngoài cục dân chính, dưới cơn gió thu, cuốn lên một thảm vàng rực rỡ. Những chiếc lá như thiếu nữ nhẹ nhàng khiêu vũ trong không trung, vẽ nên một cuộc chia ly u buồn của mùa thu.
Họ không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn nhau.
Mãi đến khi ông lão bán khoai lang nướng đạp xe chầm chậm đi ngang qua, Kỷ Hà ngẩng đầu nhìn Lục Tầm Chi, nói muốn mời anh ăn.
"Được thôi." Lục Tầm Chi không cử động, ánh mắt dõi theo bóng lưng Kỷ Hà, nhìn chằm chằm, đến nỗi quên cả chớp mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!