Lục Tầm Chi dốc cạn ly rượu trên bàn, rồi lập tức đứng dậy kéo Kỷ Thuật, kẻ đang say mèm.
Từ nơi ồn ào đi ra, màn đêm mùa hè nóng nực, ngay cả cơn gió cũng mang theo hơi nóng dính bết, khiến lòng người thêm bực bội.
A Phong lái xe đến, vừa định xuống mở cửa cho Lục Tầm Chi thì nghe thấy một tiếng "bịch" ở hàng ghế sau. Cậu nhìn qua gương chiếu hậu, thấy em trai của chị Kỷ Hà đang nằm úp sấp một cách thảm hại trên ghế, còn Lục Tầm Chi vẫn chưa lên xe.
Cậu vội vàng xuống xe, đi vòng qua đầu xe, thấy Lục Tầm Chi đang dựa vào cột đèn đường hút thuốc. Gió thổi bay chiếc cà vạt đen của anh, rồi nó rơi xuống, dính bẹp vào cánh tay. Anh hút một hơi rồi lại một hơi, gấp gáp và mạnh bạo, hoàn toàn mất đi vẻ điềm tĩnh, tự chủ thường ngày.
"Anh Lục," A Phong đợi Lục Tầm Chi hút thuốc xong mới lên tiếng.
Có vẻ như vừa mới nhìn thấy A Phong, Lục Tầm Chi gỡ đầu mẩu thuốc lá đang ngậm trong miệng ra, giọng nói nhàn nhạt: "Đưa cậu ấy về nhà đi, cậu cũng về nghỉ sớm đi."
A Phong hỏi: "Anh không lên xe sao?"
Lục Tầm Chi "ừm" một tiếng, rồi nhấc chân đi về hướng khác.
Những chiếc đèn đường ở phía đó vừa bị mấy tên say rượu đập nát. Xung quanh toàn là các tòa nhà văn phòng, giờ này đèn đã tắt hết. Hướng đó tối đen một cách rợn người.
A Phong dõi theo bóng dáng có vẻ tiều tụy của Lục Tầm Chi chìm vào bóng đêm.
Lục Tầm Chi cứ đi mãi không có đích đến, không có phương hướng, cuối cùng dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24/24.
Anh nhìn vào bên trong với ánh mắt lạnh lùng. Người đàn ông cao gầy đứng trước quầy thu ngân có nụ cười nhàn nhạt trên môi, đối với khách hàng nào cũng giữ nụ cười ấy.
Đây chính là sự dịu dàng mà Kỷ Hà yêu thích sao?
Lục Tầm Chi siết chặt quai hàm, trong mắt đã phủ một lớp băng giá.
Bạn học cấp ba, không thân, nhưng lại nhớ rõ sở thích và khẩu vị của cô. Hôm đó, vì muốn xem tin tức của Tiền Chiêu, cô còn đặc biệt cập nhật phần mềm.
Anh cúi thấp mày, đột nhiên bật cười.
Chẳng lẽ nửa năm nay đều là giả dối sao? Ngay cả tình cảm anh nhìn thấy trong mắt cô cũng là giả?
Những lần thanh toán ở nhà tứ hợp viện, những lần ở tiệm lẩu cay, tất cả vẫn còn rõ mồn một.
Hay là thực ra anh đã hiểu lầm, ánh mắt cô vốn dĩ nhìn ai cũng đều tình tứ như vậy?
Đã có người trong lòng, còn đến kết hôn với anh làm gì, có thú vị không?
Đôi lúc anh còn cảm thấy tự mãn, rằng vợ mình yêu mình đến thế.
Mãi đến lúc này, Lục Tầm Chi mới thấy mình thật ngốc, thật nực cười.
Anh dùng sức giật mạnh cà vạt, sải bước vào cửa hàng. Anh tùy tiện lấy một chai nước trong tủ, đặt lên quầy thu ngân, ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn chằm chằm Tiền Chiêu.
Tiền Chiêu tuy cảm thấy khó hiểu, nhưng không hề lùi bước. Anh ta không hề né tránh ánh mắt của Lục Tầm Chi.
Lục Tầm Chi nhìn vẻ mặt điềm nhiên của anh ta, bất ngờ cảm thấy buồn cười, khóe môi cũng cong lên một đường cong nhạt: "Cậu và Kỷ Hà học chung cấp ba à?"
Tiền Chiêu đẩy chai nước đã quét mã vạch đến mép quầy, nhàn nhạt nói: "Tôi có cần phải giải thích với anh không?"
Một câu hỏi ngược khiến Lục Tầm Chi tỉnh táo khỏi cơn giận đang che mờ lý trí.
Anh cảm thấy bản thân vừa rồi thật xa lạ. Một người luôn điềm tĩnh như anh, sao lại có thể trở thành một người đàn ông ghen tuông?
Ghen tuông ư? Nghĩ đến hai từ đó thôi đã thấy buồn cười.
Anh không trả tiền, cũng không cầm chai nước, quay người đi ra cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!