Kỷ Hà hơi ngây người, "Điều em từng mơ tưởng…"
Bây giờ cô mới nhớ lại, trước khi cô tỏ tình, ở trường đã có tin đồn Chu Châu theo đuổi Lục Tầm Chi không thành công. Vậy là Chu Châu biết chuyện cô tỏ tình với Lục Tầm Chi, không phải do Lục Tầm Chi nói cho cô ta biết!
Nghĩ kỹ lại, lúc đó có vài nữ sinh cùng lớp với Chu Châu đi leo núi Thái Sơn, rất có thể là họ đã nghe thấy nên Chu Châu mới biết.
Lục Tầm Chi véo má cô, giọng nói đã dịu hẳn: "Hãy để trí tưởng tượng của em dành cho việc viết lách, dùng cho anh chỉ lãng phí năng lượng."
Kỷ Hà ngượng ngùng gật đầu.
Cô biết mình sai rồi, lại đi tin lời Chu Châu mà nghi ngờ người chồng của mình.
Lục Tầm Chi uống một ngụm nước, giọng nói trong trẻo hơn nhiều: "Kỷ Hà, vì anh đã chọn kết hôn với em, điều đó có nghĩa là anh sẽ mãi trung thành với em, trung thành với gia đình chúng ta. Anh hy vọng em có thể tin tưởng anh hơn một chút."
Kỷ Hà vội vã nói: "Em rất tin tưởng anh, chỉ là nhất thời hồ đồ thôi."
Hai người nhìn nhau.
Kỷ Hà đầy vẻ hối lỗi, đuôi mắt hơi rũ xuống, đôi mắt long lanh như nước mùa thu, trông vô cùng vô tội.
Lục Tầm Chi nhìn cô, ánh mắt dần sâu hơn, cảm thấy bữa cơm này không thể ăn nổi nữa.
Anh đưa tay ra, ôm cô lên đùi, gạt mái tóc đen của cô sang một bên và hôn lên.
Kỷ Hà không tránh được, dứt khoát quay đầu, vòng tay qua vai Lục Tầm Chi, dâng hiến đôi môi của mình.
Lục Tầm Chi cắn môi cô, khẽ th* d*c: "Còn ăn cơm không?"
Cô khẽ lắc đầu, quay người lại, hai chân vòng qua eo Lục Tầm Chi.
Không lâu sau, cả hai người đã không còn ở trong phòng ăn nữa.
Tuần trước Tết, họ chuẩn bị lên đường đi Đông Bắc.
Hai con mèo nhỏ ở nhà được gửi cho dì Đồ chăm sóc, dì Hoa thỉnh thoảng cũng sẽ ghé qua. Kỷ Hà rất yên tâm với hai dì hiền lành này, cô định sau khi về từ Đông Bắc sẽ mua một thùng đặc sản về cảm ơn họ.
Kỷ Hà cuối cùng cũng tìm được cơ hội để tặng chiếc khăn quàng cổ đã đan cho Lục Tầm Chi. Cô tự tay quàng khăn cho anh trước khi ra ngoài.
Khóe môi Lục Tầm Chi hơi cong lên. Khi Kỷ Hà không nhìn thấy, anh đưa tay lên v**t v* chiếc khăn.
Nhưng, sao lại là màu đen?
Anh chợt nhớ ra màu này là để đan cho Từ Triều Dương. Anh cúi đầu hít hà, trên chiếc khăn có mùi hương thoang thoảng của Kỷ Hà. Có phải cũng có nghĩa là Từ Triều Dương cũng có một chiếc?
Nghĩ đến đây, sắc mặt anh lập tức tối sầm, liếc nhìn Kỷ Hà đang dặn dò Đại Bạch, Đại Quất phải ngoan ngoãn nghe lời dì Đồ.
Đợi khi về từ Đông Bắc, việc đầu tiên anh phải làm là đến chỗ Từ Triều Dương một chuyến.
Kỷ Hà cảm thấy sau lưng lạnh toát một cách khó hiểu. Cô quay đầu nhìn lại, Lục Tầm Chi vẫn đứng đó với vẻ mặt bình thản, không có gì bất thường cả.
Cô đứng dậy, đi rửa tay.
"Dì Đồ, mấy ngày này làm phiền dì và dì Hoa rồi."
Dì Đồ cười: "Cứ yên tâm đi, tôi đảm bảo sẽ chăm sóc hai đứa nhỏ này thật tốt."
Chuẩn bị xong xuôi, họ lên đường ra sân bay. Lần này có một người đàn ông lạ mặt lái xe, A Mông ngồi ở ghế phụ, đang báo cáo công việc cho Lục Tầm Chi.
Hôm qua bị Lục Tầm Chi hành hạ đến nửa đêm mới ngủ, sáng nay chuông báo thức còn chưa reo đã bị anh "đánh thức" một lần nữa. Cô thực sự rất nể phục, người đàn ông này tràn đầy năng lượng, nhưng vì kỹ thuật của anh tốt, cô vừa mệt vừa muốn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!