Lâm Chí An rõ ràng còn ngạc nhiên hơn, anh ta nói với người bạn của mình rồi không đi theo vào trong, bước đến quầy lễ tân, cười nhìn Kỷ Hà, "Cô Kỷ, thật trùng hợp."
Kỷ Hà chỉ vào bên trong, tò mò hỏi: "Anh cũng là ngôi sao à?"
Ngoại hình và chiều cao nổi bật, khí chất ôn hòa, hình tượng này nếu ở trong giới giải trí đủ để đánh bại nhiều nam diễn viên.
"Không phải, anh ấy là bạn tôi." Lâm Chí An nói, "Hôm nay tôi không muốn đi lung tung nên đã đi cùng anh ấy đến đây."
Kỷ Hà gật đầu, gõ xong vài chữ trên máy tính: "Vậy tôi dẫn anh vào phòng chờ nhé, bạn anh chắc phải mất hai, ba tiếng mới xong."
Lâm Chí An không nhúc nhích, đặt tay lên mặt quầy đá cẩm thạch trơn bóng: "Cô không thấy một mình ở đây rất nhàm chán sao?"
"Có một chút."
"Tôi cũng một mình, cô cũng một mình," Lâm Chí An chỉ vào chiếc ghế bên cạnh Kỷ Hà, "Nếu không phiền thì tôi ngồi đây đợi nhé?"
Kỷ Hà còn phải viết nữa, có người đứng nhìn cô sẽ không viết được. Cô cười nói: "Thế thì không được rồi. Anh cứ vào phòng chờ đi, trong đó có đủ máy sưởi và mọi thứ. Chỗ tôi người ra người vào, chủ yếu là sợ làm phiền công việc của anh."
Lâm Chí An bị sự thẳng thắn của cô đánh bại, vẫy tay, cười nói: "Vậy lát nữa gặp lại."
Gần đến giờ giao ca, Kỷ Hà hoàn thành công việc đang làm, bắt đầu dọn dẹp khu vực quầy lễ tân.
Ở đây có một chiếc máy in. Máy in trên tầng hai hôm nay bị hỏng nên các nhân viên đều xuống đây in và sao chép tài liệu. Thùng rác cũng đầy giấy vụn. Cô vừa quét xong định mang đi đổ thì có người nhanh hơn cô một bước.
Lâm Chí An đặt điện thoại lên quầy lễ tân, chỉ vào thùng rác: "Đổ ở đâu?"
Kỷ Hà nói không cần, nhưng anh vẫn kiên quyết.
"Đi ra ngoài rẽ phải, rồi tôi đi cùng anh nhé, đường ở đây hơi khó đi."
Lâm Chí An nhướng mày, gật đầu.
Sau khi đổ rác xong, trên đường trở về, có một ông chú bán hạt dẻ rang đường đang đạp xe ba gác chậm rãi đi qua. Kỷ Hà gọi ông lại.
"Cô gái, mua bao nhiêu?"
Kỷ Hà hỏi Lâm Chí An có muốn nếm thử không.
Lâm Chí An nhìn vào mắt cô, "Ừm" một tiếng.
"Ông lấy cho con hai phần thôi ạ."
"Được rồi."
Ông chú đóng gói xong, Kỷ Hà trả tiền, đưa cho Lâm Chí An một phần rồi đi quay trở lại.
"Lần này cô mời tôi ăn cái này, hay là hôm khác tôi mời cô ăn cơm nhé? Quán đồ Nhật bên cạnh cửa hàng của cô trông có vẻ làm ăn tốt đấy."
Kỷ Hà nói: "Thế thì anh lỗ to rồi. Tôi chỉ tốn hơn chục tệ, còn một bữa đồ Nhật của anh phải mấy trăm, tôi ăn cũng không thấy yên tâm."
Lâm Chí An cười: "Cách từ chối của cô cũng khéo léo thật."
Hai người vừa nói vừa đi vào tiệm.
Lục Tầm Chi đang đứng ngay cạnh quầy lễ tân, ánh mắt lạnh lùng, mặt không biểu cảm nhìn người đàn ông bên cạnh Kỷ Hà.
Lúc này, nam diễn viên kia cũng đã ra.
Ba người cùng xuất hiện, Kỷ Hà thầm so sánh. Lục Tầm Chi có khí chất mạnh mẽ, dáng người cao nhất trong ba người, nhìn từ góc độ nào cũng không hề thua kém bất kỳ ai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!