Kỷ Hà khựng lại một chút, khi đang suy nghĩ tại sao Lục Tầm Chi lại đột ngột hẹn cô, thì miệng cô đã đưa ra câu trả lời.
"Tôi rảnh" Cô đáp.
Lục Tầm Chi nghe giọng nói trong trẻo từ đầu dây bên kia, dừng lại vài giây rồi nói: "Gửi địa chỉ cho tôi, sáng thứ Bảy tôi sẽ đến đón cô."
"Không cần làm phiền anh đâu, tôi tự bắt taxi đến là được."
Vừa dứt lời, cô nghe thấy tiếng cười khẽ rất nhẹ từ phía bên kia. Tiếng cười đó như thể đang ghé sát tai cô một cách thân mật, khiến tai cô mềm nhũn và nóng bừng.
Lục Tầm Chi nói: "Đi đến Thừa Thành mà cô cũng bắt taxi sao?"
Kỷ Hà ngạc nhiên: "Đi xa như vậy à?"
"Không muốn sao?"
Giọng điệu có phần trêu chọc của anh khiến mặt Kỷ Hà đỏ bừng. Cô khẽ c*n m** d*** rồi nói: "Không có, vậy tôi sẽ gửi địa chỉ cho anh."
Lục Tầm Chi "ừm" một tiếng, không nói thêm gì, rất lịch sự để Kỷ Hà cúp máy trước.
"Sao vậy, còn định đưa đến gặp bọn tôi rồi, thật sự định nghe lời gia đình mà kết hôn với cô gái này à?"
Người nói là Giang Cảnh, bạn thân của Lục Tầm Chi, vừa kẹp điếu thuốc vừa tiến lại gần.
Lục Tầm Chi vốn định ở nhà ngủ một giấc thật ngon, nhưng những lời của cô út và bà ngoại cứ quanh quẩn trong đầu, hễ nhắm mắt lại là nhớ tới, không ngủ được nên đành đến chỗ Giang Cảnh uống rượu.
Uống vài ly anh mới nhớ ra phải gọi điện cho Kỷ Hà.
Kỷ Hà à, anh không khỏi nhớ đến nụ cười dưới ánh hoàng hôn, khóe môi khẽ nhếch lên không dễ nhận ra, "Có lẽ vậy."
Giang Cảnh ngồi vắt chân, dáng vẻ lười biếng, lắc đầu tặc lưỡi: "Cậu sống hai mươi mấy năm, có chuyện gì nghe theo lời gia đình đâu, không ngờ chuyện đại sự cả đời lại ngoan ngoãn chấp nhận sắp đặt. "
Ánh mắt Lục Tầm Chi sâu như vực thẳm, cười lười nhác: "Bất đắc dĩ."
"Cái gì mà bất đắc dĩ. " Mắt Giang Cảnh ánh lên vẻ trêu chọc: "Người khác nói câu này thì tôi còn tin, chứ từ miệng Lục Tầm Chi cậu nói ra thì đúng là làm nhục cái từ đó. Anh em chỉ tò mò là cô gái nhà ai vậy?"
Giang Cảnh chỉ biết Lục Tầm Chi vừa đi xem mắt, nhưng không biết đối phương là ai, cũng chưa từng nghe trong giới có tiểu thư nhà nào sắp liên hôn với nhà họ Lục.
"Con gái nhà họ." Lục Tầm Chi chỉ buông ra bốn chữ rồi đi về phía bàn bida, để Giang Cảnh tự suy đoán.
Giang Cảnh nghĩ một hồi vẫn không nhớ ra trong giới có ai họ Kỷ, thấy lạ vô cùng.
Với thân phận và địa vị của nhà họ Lục, không thể nào tìm một người vô danh tiểu tốt được. Ít nhất cũng phải môn đăng hộ đối.
"Ê, anh Cảnh, một đám đàn ông tụ tập với nhau chán quá, em gọi vài cô gái đến nhé? Toàn sinh viên, sờ vào đứa nào cũng non ơi là non."
"Gọi cái gì mà gọi." Giang Cảnh bực bội nhìn người đang nói. "Không thấy hôm nay có Lục Tầm Chi ở đây à? Có lần nào cậu ấy đến đây mà lại có mấy đứa son phấn tầm thường đó không? Muốn gọi thì về nhà mà gọi, đừng có ở đây chướng mắt."
Người kia vô cớ chịu đựng sự bực tức của Giang Cảnh, thấy mất mặt liền lủi thủi bỏ đi.
Kỷ Hà dùng lược răng nhỏ chải lông cho Đại Bạch và Đại Quất, bọn nó được chải rất sướng, ngoan ngoãn nằm rạp dưới đất cho cô chải, trong cổ họng còn phát ra tiếng gù gù đầy mãn nguyện.
"Ừm? Tiếng gì vậy? Mà nói đi cũng phải nói lại, cậu ấy thật sự học cùng trường cấp ba với cháu à?" Giọng dì út cô từ chiếc điện thoại đang nằm trên sàn vọng ra.
"Vâng, lúc đó anh ấy học lớp 12," Kỷ Hà nói, "Là một người rất giỏi."
Cũng rất .
Cô thầm bổ sung trong lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!