Chương 22: Thích nhìn chằm chằm cô ấy

Lục Tầm Chi ngả đầu ra sau, cổ tựa lên chiếc gối mềm, trông có vẻ thư thái hơn một chút.

Khóe miệng Kỷ Hà vẫn còn vương nụ cười: "Cảm ơn."

Lục Tầm Chi nhướng mày nhìn cô: "Không phải nói là không cần cảm ơn sao?"

"Ừm. Muốn nói thì nói thôi." Kỷ Hà lục lọi trong túi, cuối cùng lấy ra hai cây kẹo m*t vị khác nhau, "Anh có ăn không?"

Lục Tầm Chi chăm chú nhìn món đồ trong tay cô, khóe mắt ánh lên ý cười: "Giờ em còn mua mấy thứ này à?"

"Học sinh tặng đấy, ngày kia là Giáng Sinh rồi, trong lớp ai cũng có một xâu kẹo m*t dài, không khí toàn mùi ngọt." Kỷ Hà tự mở một cây vị táo xanh cho vào miệng, vị chua khiến cô hơi nhíu mày.

Bây giờ không còn mốt viết thiệp Giáng Sinh nữa, mọi người đều tặng kẹo hoặc đồ ăn vặt.

Nhớ hồi học cấp ba, mỗi dịp lễ phương Tây như thế này, trong lớp tràn ngập không khí yêu đương, còn hơn cả ngày lễ Tình nhân.

Có lẽ mùa đông hợp để yêu đương hơn chăng?

Cô không cần nghĩ cũng biết, kiểu người nổi bật như Lục Tầm Chi hồi đi học, mỗi dịp lễ là ngăn bàn chắc chắn bị nhét đầy quà tặng.

Lục Tầm Chi hỏi: "Chua lắm à?"

"Có chút, lâu lắm rồi mới ăn lại vị này."

"Em thích mấy loại đồ ăn vặt này sao?"

Kỷ Hà nói: "Đồ ăn vặt thì em ít khi ăn, loại hay ăn nhất chắc là bánh que Pocky vị socola, ăn cũng khá ngon."

Lục Tầm Chi đưa một chai nước tới, tiện tay vặn nắp, lúc đưa cho cô thì lấy luôn thanh bánh vị cam trên tay Kỷ Hà, "Lục Phỉ Phỉ chắc sẽ thích."

Kỷ Hà khẽ cúi mắt, lấy viên kẹo trong miệng ra, uống một ngụm nước. Nước lọc làm tan vị chua trong miệng, cũng làm nhạt đi vị ngọt, "Vậy anh mang về cho Lục Phỉ Phỉ đi, con bé sẽ vui lắm, hay em đi siêu thị tiện lợi mua thêm ít nữa nhé?"

"Thôi," Lục Tầm Chi nói, "Ăn nhiều dễ bị sâu răng." Kỷ Hà không tiếp lời nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Một lúc sau, cô đột nhiên hỏi: "Anh thích trẻ con lắm sao?"

Người đàn ông trả lời trong khi mắt vẫn nhắm, đôi môi mỏng khẽ mở: "Nếu nghịch ngợm như Lục Phỉ Phỉ thì không thích."

Xe dừng lại.

Kỷ Hà xuống xe, khoanh tay đứng tại chỗ chờ dáng người cao lớn của Lục Tầm Chi bước tới.

Thông thường, những cặp vợ chồng mới cưới vào lúc này vẫn đang trong giai đoạn mặn nồng. Người vợ sẽ đưa tay ra khi chồng đến gần, người chồng dừng lại, mỉm cười dùng bàn tay khô ráo và ấm áp của mình nắm lấy tay vợ, rồi cùng nhau cho vào túi áo.

Cô và Lục Tầm Chi thì không như vậy, anh đi bộ thường không dừng lại, tay đút túi, khi anh đến gần, cô lập tức bước đi theo bên cạnh. Nếu bỏ qua khoảng cách rộng bằng một bàn tay ở giữa, thì coi như là đi sóng đôi.

Về muộn một chút, tầng một đã yên tĩnh.

Lên tầng ba, Kỷ Hà đi vào phòng mèo, hoàn thành vài việc thường ngày, rồi chơi với chúng một lúc. Thấy bóng người chậm rãi đi qua cửa, cô kịp thời gọi anh lại.

Lục Tầm Chi cầm trong tay chai nước soda, đó là thói quen sau khi uống rượu của anh, thích dùng nước lạnh để k*ch th*ch đầu óc đang choáng váng.

Nghe thấy tiếng động, anh lùi lại một bước.

"Đừng uống lạnh nữa, lát nữa em pha trà giải rượu cho anh."

Lục Tầm Chi giơ tay nhìn đồng hồ: "Em không mệt à?"

Kỷ Hà đang chải lông cho Đại Bạch, nghe vậy chỉ cười nhẹ mà không ngẩng đầu: "Không mệt, pha trà cũng chẳng tốn sức."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!