Sáng thứ Bảy, Kỷ Hà nhận được một tin không mấy vui bởi vì Khúc Chi Nghi đang cãi nhau đòi chia tay với Tống Nghiêu.
Khả năng chửi mắng của Khúc Chi Nghi chưa bao giờ giảm sút, cô ấy gọi điện thoại mắng Tống Nghiêu suốt một tiếng đồng hồ mà không lặp lại câu nào.
Kỷ Hà trở mình ngồi dậy, đi sang phòng mèo xem thử, rồi quay về phòng rửa mặt, tiếng mắng của Khúc Chi Nghi vẫn chưa dứt.
Cuối cùng, khi bên kia vang lên tiếng "rầm" thật to, Khúc Chi Nghi mới im lặng hai giây.
Kỷ Hà vội hỏi: "Rốt cuộc hai người cãi nhau vì chuyện gì?"
Khúc Chi Nghi cười lạnh: "Nghe thấy không? Tiếng đập cửa vừa rồi là do anh ta đấy."
Dù đúng hay sai, Kỷ Hà tất nhiên đứng về phía bạn thân, lập tức đồng lòng: "Đàn ông tồi, được voi đòi tiên à?"
Khúc Chi Nghi bỗng bật cười: "Cậu đừng mắng nữa, nghe giọng này không biết còn tưởng cậu đang làm nũng với tớ đấy."
Kỷ Hà quyết định im lặng.
"Bạn gái cũ của anh ta tối qua nhắn tin cho anh ta, bị tớ nhìn thấy."
Tim Kỷ Hà khẽ thắt lại. Khúc Chi Nghi và Tống Nghiêu đều không phải mối tình đầu của nhau. Mối tình đầu của Khúc Chi Nghi ở bên cô ấy ba năm, tốt nghiệp cấp ba thì đi du học, yêu xa không trụ nổi. Còn bạn gái cũ của Tống Nghiêu lại là trợ giảng trong khoa của Khúc Chi Nghi.
Người cũ của đối phương, đều là cái gai trong lòng, mãi không thể xóa nhòa.
"Cô ta nhắn gì?" Kỷ Hà hỏi.
Giọng Khúc Chi Nghi lộ rõ vẻ buồn bã, "Tìm anh ấy mượn ba trăm nghìn tệ, nói là người nhà bị ốm."
Tống Nghiêu đã bàn bạc chuyện này với Khúc Chi Nghi, lấy tên Khúc Chi Nghi để viết giấy nợ, nhưng bạn gái cũ của Tống Nghiêu lại thường xuyên muốn hẹn Tống Nghiêu ra ngoài để cảm ơn trực tiếp. Trong lòng Khúc Chi Nghi vốn đã không vui, sau khi thấy những tin nhắn đó, cô đã chất vấn Tống Nghiêu vì sao không dứt khoát từ chối.
Kỷ Hà hỏi: "Anh ta có lớn tiếng với cậu không?"
Khúc Chi Nghi: "Thì không, chỉ im lặng, vừa rồi thì đập cửa một cái."
Kỷ Hà cân nhắc, chậm rãi nói: "Vậy đợi anh ấy về, hai người nói chuyện lại một lần nữa nhé?"
"Ừm," Khúc Chi Nghi nói, "Tớ chỉ cho anh ta một cơ hội thôi, nếu còn không dứt khoát thì đừng ở bên nhau nữa."
Sau đó, cô nhận được điện thoại của Trình Mạch Mạch.
Sau khi trò chuyện với Khúc Chi Nghi cả buổi sáng, tâm trạng của cô ấy cuối cùng cũng tốt hơn một chút. Kỷ Hà đi ngủ trưa, buổi chiều dùng để đọc sách và chuẩn bị bài giảng, tối thì đi ăn.
Nghe nói Cố An tổ chức một bữa tiệc, mời rất nhiều người mà Trình Mạch Mạch không quen, nên nhờ Kỷ Hà đi cùng để lấy dũng khí.
Kỷ Hà tất nhiên là từ chối, cô cảm thấy mình kém nhất chính là giao tiếp với một đám người lạ không cần thiết phải quen biết.
Nhưng cô lại không thể chống lại sự năn nỉ của Trình Mạch Mạch, lúc thì hạ giọng năn nỉ nói ở Bắc Kinh chỉ có cô là bạn, lúc thì lại cứng rắn đe dọa nếu cô không đi thì cô ấy cũng không đi.
"Quang Tiên" là một câu lạc bộ tư nhân cao cấp và sang trọng nhất ở đây, những người ra vào nơi này đều là những người giàu có và quyền lực, dưới lầu đậu toàn là những chiếc xe sang trị giá hàng triệu tệ.
Khi Kỷ Hà xuống xe taxi, phía sau cũng có một nam một nữ bước xuống. Cô nhận ra cô gái là Hoắc Thư Mạn, còn chàng trai thì trẻ tuổi và đẹp trai, hai người ôm eo nhau một cách thân mật, vừa nói vừa cười bước vào câu lạc bộ.
"Kỷ Hà!"
Kỷ Hà nhìn theo tiếng gọi, Trình Mạch Mạch mặc một chiếc váy dài bó sát nhìn rất lạnh, uốn éo đi từ cửa vào.
"Cậu không lạnh sao?"
Trình Mạch Mạch lắc đầu, mắt lấp lánh: "Hôm nay tớ phải nổi bật nhất, đương nhiên là mặc càng mát càng tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!