Chương 2: Cô Kỷ, có thể cùng nhau đi ăn không?

Ánh mắt của Lục Tầm Chi chỉ dừng lại trên gương mặt Kỷ Hà một thoáng rồi thu lại, anh không mấy quan tâm vì sao cô lại có phản ứng mạnh như thế.

Kéo ghế đối diện ngồi xuống, thấy trên bàn chẳng có gì, anh liền tiện tay mở thực đơn ra.

"Cô Kỷ có món gì kiêng kỵ không? Hoặc muốn ăn gì không?"

Kỷ Hà cố gắng thoát ra khỏi những cảm xúc rối ren, điều chỉnh lại hơi thở, mỉm cười nhẹ nhàng: "Tôi ăn gì cũng được."

Đôi tay đang đan chặt trên đùi cô vẫn còn khẽ run.

Lục Tầm Chi giơ tay, người phục vụ bên cạnh lập tức bước tới.

Tuy Kỷ Hà nói món nào cũng được, nhưng mỗi lần anh gọi một món đều lịch sự hỏi ý kiến cô. Cô nào dám có ý kiến gì, chỉ biết gật đầu lia lịa.

Nhân lúc Lục Tầm Chi đang nói chuyện với phục vụ, cô lặng lẽ chăm chú nhìn anh. Khuôn mặt này chẳng khác chút nào so với ký ức, nhất là ánh mắt luôn lạnh nhạt, xa cách khi nhìn người khác.

Anh hẳn là không còn nhớ cô nữa rồi.

Con gái thay đổi rất nhiều sau tuổi mười tám, huống chi thời cấp ba Kỷ Hà lúc nào cũng đeo một cặp kính gọng đen to tướng.

Hồi tưởng lại, cô và Lục Tầm Chi trước kia số lần tiếp xúc không quá năm lần, mà khi đó, sự tồn tại mờ nhạt như cô căn bản không thể để lại ấn tượng gì sâu đậm.

Chẳng hạn như buổi họp lớp năm ngoái, lớp trưởng nói một người cũng không được thiếu, nhưng cuối cùng cô vì đi học ở nơi khác mà không tham gia, cũng chẳng ai nhận ra sự vắng mặt của cô.

Mười năm không gặp, Lục Tầm Chi làm sao có thể nhận ra cô ngay lập tức?

Cô đoán, hôm nay anh đến đây, chắc là bị ép buộc phải tới.

Bởi lẽ một người đàn ông như anh, sao có thể thiếu người thích chứ.

Cô vẫn nhớ rõ, năm lớp 12, có một nữ sinh trong khối công khai tỏ tình với anh, theo như Kỷ Hà biết, Lục Tầm Chi khi đó không nhận lời, nhưng nghe nói sau khi tốt nghiệp, cô gái kia vẫn không từ bỏ việc theo đuổi.

"Chỉ thế thôi." Lục Tầm Chi chốt vài món thanh đạm dễ ăn, khi quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt Kỷ Hà đang nhìn mình.

Người phục vụ hỏi: "Cần thêm món tráng miệng sau bữa ăn không ạ?"

Lục Tầm Chi cong mày, ý cười như có như không: "Cô Kỷ có cần không?"

Đối diện ánh mắt ấy, tim Kỷ Hà đập loạn, cô vội thu ánh nhìn, gò má đỏ bừng, cười nhẹ: "Không cần đâu, cảm ơn."

Khi người phục vụ rời đi, không khí xung quanh dường như yên tĩnh hẳn.

Nhà hàng này ở Bắc Kinh thuộc loại cao cấp, khách đến đây đều tự giác giữ phong thái lịch sự, nói chuyện cũng không quá to tiếng.

Lục Tầm Chi đặt tay hờ trên thành cốc thủy tinh, nhướng mày: "Cô Kỷ, tình hình của cô tôi chưa nắm rõ, có thể nói cụ thể hơn không?"

Kỷ Hà nén lại sự ngạc nhiên, khẽ đáp: "Được."

Thật ra cô chẳng biết phải nói gì, nghĩ gì thì nói nấy, kể sơ qua công việc và gia đình: sau khi tốt nghiệp thì vào dạy ở trường trung học, mẹ cô là bà Tùy và bố Kỷ đã ly hôn, vài năm trước tái hôn, cô từng có một người bố dượng, còn em trai Kỷ Thuật thì đang học đại học ở Thượng Hải.

Lục Tầm Chi không chủ động nhắc đến chuyện của mình. Cô phải vắt óc nghĩ câu hỏi thì anh mới đáp lại, mà lời lẽ cũng rất ngắn gọn, như thể không muốn người khác tìm hiểu thêm.

Khi món ăn được mang lên, bầu không khí yên lặng hẳn đi.

Cho đến khi bữa cơm kết thúc, Lục Tầm Chi chủ động thanh toán, hai người cùng đi ra ngoài.

Kỷ Hà cúi đầu nhìn đôi giày của mình, khóe mắt lén nghiêng sang bên, thoáng thấy bóng dáng của anh, tim lại đập thình thịch, cảm giác cứ như không thật.

Người từng xuất hiện trong giấc mộng thuở thiếu thời, mười năm sau lại gặp lại ở một nơi chẳng ngờ tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!