Ánh mắt của Lục Tầm Chi dừng lại trên gương mặt Kỷ Hà, ra hiệu cho cô vào phòng.
Bên trong có phòng tắm riêng và ban công lớn, tông màu đen trắng xám, đúng với phong cách lạnh nhạt mà cô tưởng tượng. Đồ đạc trong phòng không nhiều, cũng chẳng hề bừa bộn như phòng Kỷ Thuật, mọi thứ đều ngăn nắp, ngay cả chăn ga cũng được trải phẳng phiu không một nếp nhăn.
Kỷ Hà nhìn thấy chiếc vali của mình, là do tài xế nhà họ Lục mang đến từ hôm qua.
"Ông nội nói gì với em thế?" Lục Tầm Chi phía sau bất chợt lên tiếng.
Kỷ Hà đầu đáp: "Không nói gì cả, chỉ bảo chúng ta nghỉ ngơi sớm."
Lục Tầm Chi khẽ cười, ánh mắt nhìn về phía Kỷ Hà: "Em hiểu chuyện như vậy, ông không khen em mấy câu à?"
Ý trêu chọc trong lời nói ấy, Kỷ Hà nghe ra ngay.
Cô cắn môi, liếc anh một cái, ánh mắt mang theo chút giận dỗi: "Quả nhiên, đàn ông đạt được rồi thì không biết trân trọng nữa."
Lục Tầm Chi: "?"
Kỷ Hà làm bộ dỗi xong thì không để ý đến anh nữa, ngồi xổm xuống đặt ngang vali, tự mình bắt đầu sắp xếp đồ đạc.
Tủ quần áo ở đây rất lớn, một cánh cửa tủ mở ra, bên trong trống không, chắc là để dành cho cô.
Cô mang theo không nhiều đồ, mấy chiếc váy đắt tiền là do mẹ mua, còn lại là vài bộ đồ công sở thường mặc đi làm, một túi trang điểm, một chiếc laptop và vài cuốn sách hay dùng, những thứ còn lại để mai chuyển tiếp.
Lục Tầm Chi đi tới, cúi đầu nhìn mái tóc đen của cô: "Phòng làm việc anh đã dọn sẵn rồi, lúc nào cũng có thể dùng."
Kỷ Hà kéo khóa vali trống lại, đứng dậy gật đầu: "Ừ."
Cô không muốn nói cảm ơn, như vậy sẽ thấy xa cách quá.
"Trong tủ lạnh ở dưới bếp có gì không?" Kỷ Hà hỏi.
Lục Tầm Chi không trả lời mà hỏi lại: "Em đói à?"
Thực ra hôm nay anh cũng chưa ăn được mấy, vốn định rủ cô ra ngoài ăn chút món Quảng nhẹ nhàng ở nhà hàng Lạc Quyền.
Nhưng Kỷ Hà vẫn còn no, lúc ăn cơm ngồi cạnh bà ngoại, bát cơm của cô bị chất đầy thức ăn như một ngọn núi nhỏ.
Kỷ Hà nghiêm túc nói: "Anh vừa uống rượu mà, để em làm chút gì giải rượu cho anh."
Lục Tầm Chi nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, một lúc sau mới đi tới ngồi xuống ghế sofa, khóe môi khẽ cong: "Anh không cần mấy thứ đó, nhưng nếu em không mệt, muốn làm thì cứ làm đi, anh sẽ ăn."
Kỷ Hà mỉm cười với anh: "Vậy anh đợi em, xong ngay thôi."
Trong tủ lạnh thật sự có đủ mọi thứ, nguyên liệu lại rất tươi mới, Kỷ Hà cảm thấy tầng ba này hoàn toàn có thể gọi là một ngôi nhà, mọi thứ đều đầy đủ, tiện nghi.
Cô đang thái cà chua thì chợt nhớ tới Đại Bạch và Đại Quất, vội lau khô tay, mở điện thoại kiểm tra camera giám sát. Không thấy hai bóng dáng mũm mĩm đâu, cô lướt màn hình vài lần, cuối cùng cũng thấy chúng nằm trên ghế treo ngoài ban công, lúc này mới yên tâm, tiếp tục công việc.
Bưng bát canh giải rượu từ bếp ra, cô nghe thấy dưới lầu có tiếng động, tò mò đi tới lan can nhìn xuống, hóa ra là Lục Diên Chi và Lục Phỉ Phỉ đang đẩy ông nội từ phòng trà ra ngoài.
Cô không nhìn lâu, quay vào phòng ngủ.
Lục Tầm Chi đứng ngoài ban công hút thuốc, nghe tiếng cửa mở thì chậm rãi quay lại, ánh mắt dừng trên gương mặt cô đang ửng hồng dưới ánh đèn dịu nhẹ.
"Xong rồi, có thể uống được rồi."
Anh dập điếu thuốc còn chưa hút được mấy hơi, sải bước đi vào trong.
Nhìn Lục Tầm Chi chậm rãi uống từng ngụm một, cho đến khi bát canh cạn sạch, dù anh không nói một lời cảm nhận nào, nhưng trong lòng Kỷ Hà đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!