Sau khi nhặt lại khung ảnh rơi xuống, Trình Phi lắc đầu, vỗ vỗ mặt để cố gắng lấy lại tinh thần, bắt đầu chuyển nội dung từ máy ghi âm sang máy tính.
Sau ba tháng thực tập tại Đài Truyền hình Tân Cảng, Trình Phi đã hiểu rõ tính cách của Từ Hà Mạn. Người cấp trên này hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu "nữ ma đầu" của mình, yêu cầu khắt khe cả với bản thân lẫn người khác. Các nhiệm vụ chị ta giao đều phải hoàn thành không chỉ đúng mà còn phải đạt chất lượng cao, nếu bạn làm sai, bạn sẽ bị đưa vào danh sách đen, không bao giờ được trọng dụng nữa.
Trình Phi có mục tiêu rõ ràng, cô kiên quyết muốn ở bên cạnh Từ Hà Mạn để học hỏi, tích lũy kinh nghiệm và tài nguyên.
Một đêm đối mặt với hiểm nguy có là gì, suýt chút nữa mất mạng cũng chẳng sao, phải tăng ca thì cứ tăng ca, phải viết biên bản cuộc họp thì vẫn phải viết.
Đó là số phận của những người đi làm.
Chẳng bao lâu, nội dung trong chiếc máy ghi âm đã tự động chuyển thành văn bản và xuất hiện trên tài liệu. Trình Phi thở dài, hai bàn tay thon dài bắt đầu gõ trên bàn phím, chỉnh sửa, cắt giảm và làm cho nó trở nên mạch lạc hơn.
Vừa mới chỉnh sửa xong phần đầu tiên, chiếc điện thoại để trên bàn của Trình Phi bỗng reo lên một tiếng, thông báo có tin nhắn mới.
Trình Phi ngạc nhiên nhướng mày, cầm điện thoại lên.
Tin nhắn đến từ hộp trò chuyện ghim ở trên cùng, vì quá quen thuộc, Trình Phi lười đổi tên người gửi trong danh bạ, cho nên tên trên đầu cuộc trò chuyện vẫn là biệt danh của người gửi: Bạn học Ôn chắc chắn sẽ giàu có.
Ảnh đại diện là một vị thần tài hoạt hình ôm thỏi vàng, trông rất vui vẻ.
"Bạn học tiểu Ôn chắc chắn sẽ giàu có" tên thật là Ôn Thư Duy, là bạn cùng lớp cấp ba của Trình Phi, hai người không có gì là không nói được, thân thiết hơn cả chị em ruột.
Tin nhắn mới nhất trong cuộc trò chuyện được gửi vào lúc 4 giờ 19 phút sáng, là một liên kết trang web mà Ôn Thư Duy chia sẻ cho Trình Phi.
Trình Phi nhấp vào liên kết.
Cô phát hiện đó là trang chủ của một blogger ẩm thực, trang này toàn là các món ăn đủ loại, lẩu Tứ Xuyên, chân giò nướng cay, ốc xào chân vịt, tiệc hải sản sống… làm người ta chỉ muốn ăn ngay lập tức.
Trình Phi không biết nói gì, quay lại ứng dụng WeChat, gửi lại cho Ôn Thư Duy một dấu chấm hỏi: ?
Sau đó lại nhắn thêm: Bốn giờ sáng rồi mà vẫn gửi đồ ăn, cậu không sao chứ?
Ngay lập tức, bên kia trả lời: Bạn tốt phải chia sẻ mọi thứ, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, không thể để mình mình nửa đêm đói muốn cắn cả giường được.
Trình Phi: Ngại quá, mình vừa ăn xong một bát mì trứng lớn, không biết chữ đói viết như thế nào.
Ôn Thư Duy: Hừ.
Ôn Thư Duy dừng lại một chút rồi tiếp tục: Lạ thật. Mình thì bị đói thức giấc giữa đêm, còn cậu bình thường uống bia phải cho kỷ tử vào để giữ gìn sức khỏe, sao giờ này vẫn chưa ngủ?
Trình Phi: Tăng ca.
Ôn Thư Duy: …??? Cậu vẫn còn ở văn phòng á?
Trình Phi: Mình ở nhà, đang chỉnh sửa biên bản cuộc họp. Tụi mình vừa họp xong lúc hơn 12 giờ khuya, sếp gửi tin nhắn cho mình lúc hơn 1 giờ sáng, bảo mình phải gửi biên bản cho chị ấy trước 8 giờ sáng mai.
Trình Phi gõ chữ xong, lại gửi một biểu tượng "cười ra nước mắt" cho Ôn Thư Duy.
Ôn Thư Duy: Trời ơi, mấy người ở Đài Truyền hình Tân Cảng các cậu định tu tiên à? Có phải chuẩn bị bức chúng ta chết vì làm việc quá sức không?
Nhìn vào dòng tin nhắn của bạn, Trình Phi nhớ lại những chuyện tối nay mình đã gặp phải, không nhịn được mà bắt đầu than thở: Thực ra mình không cần phải thức khuya như vậy đâu, chủ yếu là tối nay trên đường về nhà gặp phải chút chuyện.
Ôn Thư Duy: Chuyện gì vậy?
Trình Phi: Gặp phải vài tên cướp chặn đường. May mà mình thông minh lanh lợi, nếu không có lẽ đã mất mạng rồi.
Ôn Thư Duy: …Thật không? Mắt trợn tròn. jpg
Trình Phi: Mình lừa cậu làm gì?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!