Chương 29: Lại đây ngồi cạnh tôi

Ngay khoảnh khắc từ ấy bật ra trong đầu, khóe miệng Trình Phi liền không sao kìm được mà giật giật, cô bị làm sao vậy? Sao lại có thể cảm thấy Châu Thanh Nam đang làm nũng với mình? Đúng là còn kinh dị hơn cả chuyện ma.

Cô vội vã lắc mạnh đầu, hất phăng ý nghĩ hoang đường ấy ra khỏi đầu.

"Có phải vết thương lại bắt đầu đau rồi không?" Trình Phi nhíu chặt mày, dè dặt hỏi khẽ.

Ánh đèn trong phòng nghỉ tối đến mức khiến người ta bất an.

Người đàn ông đứng quá gần cô, gần đến mức hơi thở nặng nề, nóng rực phả từng đợt lên sau gáy cô, giống như ngọn lửa lan nhanh trên đồng cỏ. Lo anh đứng không vững rồi ngã, lại thêm thân hình anh cao lớn, tay chân thon dài, cô đành phải áp sát anh hơn nữa, gần như dùng đến hơn nửa sức lực của cả cơ thể để cố gắng đỡ lấy anh.

Trên đỉnh đầu, anh đáp lại cô một tiếng "ừm" rất tùy ý, mang theo chút âm mũi, nghe trầm trầm, khàn khàn.

"Trước đó tôi bảo anh đi bệnh viện anh không chịu, cứ nói là ở nhà dưỡng một thời gian là được." Nhắc tới là Trình Phi lại đầy bụng bực bội, lẩm bẩm trách móc, "Tôi còn tưởng anh có thiên phú dị bẩm, lợi hại cỡ nào, nằm có hai ngày là vết thương nặng thế cũng khỏi hẳn rồi cơ."

Châu Thanh Nam nghe ra sự khó chịu trong giọng nói của cô gái, trong bóng tối khẽ động mí mắt, nhìn về phía cô, ánh mắt thong dong ung dung.

Không nói gì cũng chẳng làm gì, chỉ muốn nghe xem cái miệng nhỏ chẳng chịu tha ai này còn có thể lải nhải anh được những gì.

"Người ta là tập đoàn Mai thị chuẩn bị hợp tác với đài truyền hình của chúng tôi, nên lãnh đạo mới tổ chức bữa tiệc này, đặc biệt mời cấp cao của Mai thị đến ăn cơm." Trình Phi lẩm nhẩm không ngừng, nói đến đây thì dừng lại một chút, không nhịn được ngẩng mắt liếc anh một cái, vẻ bất mãn lẫn nghi hoặc khó che giấu, "Anh đâu phải người của Mai thị, tự dưng chạy tới góp vui làm gì?"

"Chẳng lẽ vừa rồi cô Trình không nghe kỹ lời Mai tổng nói sao." Châu Thanh Nam ngừng nửa giây, nhẹ giọng, từng chữ từng chữ chậm rãi nói, "Bản thân tôi cũng rất hứng thú với chuyên mục mới của quý đài."

Trình Phi nghe xong, có chút kinh ngạc, hoàn toàn chưa kịp suy nghĩ đã buột miệng đáp lại: "Không thể tin nổi, anh xã hội đen vô lương tâm như anh mà cũng quan tâm đến công tác xóa đói giảm nghèo của đất nước sao?"

Châu Thanh Nam: "."

Trình Phi: "."

Lời vừa dứt, cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng chết chóc, hiện trường xã chết quy mô lớn lại tái diễn.

Trình Phi vừa nói xong câu nói thật lòng ấy thì lập tức hối hận. Cô bực bội cắn môi, muốn nói gì đó để vớt vát lại, nhưng nhất thời lại chẳng nghĩ ra được gì, chỉ đành lặng lẽ ngước mắt, len lén nhìn lên phía trên, muốn quan sát phản ứng của "anh xã hội đen vô lương tâm" mà mình vừa buột miệng gọi tên.

Vào phòng nghỉ cũng đã được một lúc, lúc này mắt Trình Phi đã miễn cưỡng quen dần với bóng tối xung quanh, không còn ở trong trạng thái mù tịt khi mở mắt nữa.

Ngước mắt lên, cô vừa khéo bắt gặp gương mặt của Châu Thanh Nam.

Dù nói thế này nghe có hơi kém cỏi, nhưng Trình Phi vẫn phải thừa nhận, mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt ấy, trong lòng cô đều không nhịn được muốn khen vài câu.

Không phải Trình Phi là hoa si, mà là đại lão đẹp đến mức quá đáng.

Lúc này, cả gương mặt Châu Thanh Nam chìm trong bóng tối dày đặc của đêm, hốc mắt phác họa hàng mày đôi mắt sâu thẳm, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng mà ẩm, khen một câu "kiệt tác để đời của Nữ Oa" cũng chẳng hề quá lời.

"Anh xã hội đen vô lương tâm" vô cảm nhìn cô.

Tích tắc, tích tắc, sự tĩnh lặng chết chóc lan dài trong phòng nghỉ chừng hai giây.

Dưới áp lực ánh nhìn nặng như ngàn cân của đại lão, chưa được bao lâu Trình Phi đã có chút không chịu nổi.

Cô nặn ra một nụ cười còn chẳng đẹp hơn khóc là mấy, ngượng ngùng nói: "Anh Châu, trước sau gì chúng ta cũng tiếp xúc nhiều lần rồi, anh cũng biết tôi là người thích đùa giỡn mà."

Châu Thanh Nam nhìn chằm chằm cô, hỏi: "Anh xã hội đen vô lương tâm thì không được quan tâm đến xóa đói giảm nghèo?"

Trình Phi gật đầu rụt rè: "Được ạ."

Châu Thanh Nam: "Anh xã hội đen vô lương tâm thì không thể yêu nước?"

Trình Phi càng thành khẩn hơn, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Có thể."

Châu Thanh Nam tiếp tục nhìn chằm chằm Trình Phi không rời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!