Chương 23: Bất ngờ

Chuyến đi đến số 468 Doãn Hoa Đạo tối nay, Trình Phi vốn xuất phát với lòng nhiệt huyết muốn duy trì chính nghĩa và thực thi công đạo, khí thế hừng hực, nhưng cuối cùng lại kết thúc bằng một màn oái oăm kinh điển, gây ra một vụ hiểu lầm to tướng, để lại một tờ giấy nợ rồi lén lút chuồn mất. Hoàn cảnh này, thật khiến người ta phải thở dài cảm thán, nghe mà đau lòng, thấy mà rơi lệ.

Bước ra khỏi sảnh của tòa nhà cao cấp ấy, Trình Phi đứng ở cửa lớn, lặng lẽ liếc nhìn con quái thú thép phía sau, cả người ỉu xìu, uể oải và buồn bã, trông y như chữ "xui xẻo" viết hoa đang bước đi.

Cứ nói xem, dạo này cô gặp phải toàn chuyện gì đâu không.

Xui, không phải xui bình thường nữa rồi.

Vài giây sau, Trình Phi khẽ thở dài trong lòng, thật sự cảm thấy gần đây vận khí của mình chẳng ra sao. Thở xong cô quay đầu nhìn, thấy bên đường có mấy chiếc taxi đang chờ khách, bèn định đi qua gọi đại một chiếc về nhà.

Mới đi được mấy bước, điện thoại trong túi đột nhiên rung lên vài cái, brum brum brum brum.

Trình Phi chán nản đến cực điểm, vai rũ xuống, đưa tay vào túi xách lục lọi rồi lấy điện thoại ra.

Màn hình sáng lên, báo có tin nhắn WeChat mới.

"……" Trong lòng Trình Phi bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Cô nheo mắt lại, đầu ngón tay lơ lửng trên dòng thông báo một lúc, rồi mới lấy hết can đảm, bấm mở tin nhắn đó ra.

Trực giác của dân làm thuê có đôi khi chính xác đến mức đáng sợ thật.

Đấy, vừa giây trước Trình Phi còn thấp thỏm lo lắng, sợ rằng sếp Từ lại giao việc cho mình vào cuối tuần, thì giây sau đã thấy khung hội thoại WeChat hiển thị hai tin nhắn mới, bên cạnh cái ảnh đại diện hình hoa bách hợp gọn gàng tinh tế của Từ Hà Mạn.

Trái tim bi thương, đôi tay run rẩy, Trình Phi nhấn mở tin nhắn với tâm trạng như tro tàn.

Tin nhắn đầu tiên là: Lần trước tôi có nói với cô là tập đoàn Mai Thị có hứng thú với chuyên mục mới của chúng ta, dự định tài trợ độc quyền. Bên họ sẽ cử người qua khảo sát vào tuần sau nữa, cô hãy sắp xếp trước, đặt sẵn nhà hàng để ăn tối.

Tin nhắn thứ hai chỉ vỏn vẹn sáu chữ: Bữa đó cô cũng tham gia.

Trình Phi khẽ nhíu mày.

Văn hóa bàn tiệc phổ biến khắp nơi và trong mọi ngành nghề, giới truyền thông của họ cũng chẳng khác: Có chuyên mục mới cần đầu tư? Ăn một bữa. Có lãnh đạo cấp trên đến kiểm tra? Ăn một bữa. Ai đó bị người khác chơi xấu? Ăn một bữa.

Phát hiện ra vấn đề, cứ kéo người gây chuyện ra bàn nhậu. Uống vài chén rượu vào, mọi khúc mắc như được giải quyết sạch sẽ, trôi theo mớ đồ ăn béo ngậy của ngày hôm trước xuống cống, một dòng nước cuốn đi, không bao giờ thấy lại.

Dường như trên đời chẳng có chuyện gì mà "ăn một bữa" không thể giải quyết.

Nói thật lòng, Trình Phi chẳng có hứng thú gì với mấy buổi tiệc tùng kiểu đó, nhưng lệnh sếp như trời, cô nhân viên nhỏ bé đâu dám từ chối.

Bất đắc dĩ, Trình Phi chỉ biết gõ lại: "Vâng, Từ tổng."

Rồi cô lại hỏi thêm: Xin hỏi cụ thể thời gian ăn là khi nào? Có yêu cầu gì về loại đồ ăn không ạ?

Từ Hà Mạn trả lời: Tối thứ Ba tuần sau nữa. Đặt nhà hàng Trung đi.

Trình Phi: Rõ.

Từ Hà Mạn lại nhắn thêm: Nhớ chuẩn bị rượu.

Tuy bình thường Trình Phi có vẻ cẩu thả, vô tư, nhưng trong công việc lại đặc biệt cẩn trọng và để ý tiểu tiết.

Cô nghĩ một lát, rồi hỏi lại: Chị muốn dùng loại rượu nào ạ? Rượu trắng, vang đỏ hay loại khác?

Từ Hà Mạn đáp: Nghe nói vị lãnh đạo bên Mai Thị lớn tuổi rồi, lại là người mê rượu trắng, các loại khác chắc không hợp khẩu vị. Cô mua hai chai Mao Đài đi. Tôi lát nữa chuyển tiền cho cô.

Trình Phi: Vâng.

Từ Hà Mạn tuy trong công việc luôn mạnh mẽ và nghiêm khắc, nhưng trong đời thường lại rất biết quan tâm người khác. Biết Trình Phi chỉ là thực tập sinh, lương chẳng bao nhiêu, nên những khoản tạm ứng lớn thế này chị luôn tự bỏ tiền túi ra.

Cuộc trò chuyện vừa kết thúc, Từ Hà Mạn đã chuyển ngay mười ngàn tệ qua WeChat.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!