Chương 14: "Vừa mềm vừa quyến rũ."

Ánh sáng trong bãi đậu xe ngầm vốn đã rất kém cộng thêm chỗ đậu xe ở trong một góc khuất, làm cho toàn bộ khoang xe tối đen như đêm.

Đột nhiên, một chiếc xe màu trắng lái qua lối đi phía trước, đèn pha lóe lên, ánh sáng trắng nhạt chiếu sáng khuôn mặt của Châu Thanh Nam trong giây lát.

Châu Tiểu Điệp ngây người.

Phía trên đỉnh đầu, Châu Thanh Nam rủ mi mắt nhìn cô bé, khuôn mặt anh vô cảm, đôi mắt lạnh lùng và tàn nhẫn, như thể anh đang nhìn chằm chằm vào một mảnh thịt chết không có sự sống.

Châu Tiểu Điệp nheo mắt lại.

Cô bé và Châu Thanh Nam đã làm việc dưới quyền lão Mai hơn mười năm, biết rất rõ về Châu Thanh Nam. Đây là một con rắn độc với vỏ ngoài tinh tế và đầy màu sắc, cũng là một con chó điên có vẻ ổn định về mặt cảm xúc nhưng thực ra tàn nhẫn đến tận xương tủy.

Giới này đều sống trên lưỡi dao, cho nên cực kỳ nhạy cảm với nguy hiểm.

Tại thời điểm này, Châu Tiểu Điệp đã nhận thấy rõ ràng Châu Thanh Nam có một ý nghĩ giết người với cô bé.

"Chậc chậc chậc." Châu Tiểu Điệp nhướng mày, "Tôi chỉ mới nhắc đến người ta một câu, anh đã muốn tôi chết? Khi nào lại trở nên nóng nảy như vậy?"

Châu Thanh Nam khẽ nhếch môi, lạnh nhạt nói: "Lão Mai cử nhóc đến Tân Cảng, ngoài mặt nói để hỗ trợ công việc của tôi, thực ra đang tính toán gì, nhóc chắc phải rõ hơn tôi."

Nghe vậy Châu Tiểu Điệp im lặng một chút, rất nhanh sau đó cô bé nháy mắt với anh, khuôn mặt trắng trẻo ngây thơ nở một nụ cười trong sáng, nói: "Anh đang nói gì vậy, sao tôi không hiểu gì cả."

"Đừng căng thẳng như vậy, tôi đâu phải mới biết lão Mai đang đề phòng tôi."

Giọng của Châu Thanh Nam vẫn lười biếng và thản nhiên, nhưng sức mạnh ở các đốt ngón tay lại mạnh hơn một chút, gần như muốn bẻ gãy cái cổ mảnh mai và yếu ớt của Châu Tiểu Điệp, "Mấy năm qua, công việc của Mai gia ngày càng lớn mạnh, một giao dịch từ vài chục nghìn, mấy trăm nghìn giờ đã tăng lên gần trăm lần. Lão Mai nắm trong tay toàn bộ, phía trước phòng ngừa cảnh sát, phía sau phòng ngừa an ninh quốc gia, tôi hiểu, dù sao cẩn thận vẫn là tốt."

Châu Tiểu Điệp cảm thấy đau đớn đến mức da đầu co giật, bản năng sinh tồn thúc đẩy cô bé, tay trái khó khăn mò xuống, sờ phần trong của chiếc ủng da màu hồng, chuẩn bị phản kháng.

Cô bé biết rõ đây là một tên điên tàn nhẫn, cái gì cũng có thể làm được.

Cô bé không muốn dễ dàng bỏ mạng ở đây.

Châu Tiểu Điệp hít sâu, giọng nói càng thêm kiên định, lạnh lùng nói: "Nếu anh không thích tôi, ít nhất cũng phải giữ thể diện cho lão Mai, nếu hôm nay tôi thật sự gặp chuyện, anh định giải thích với Mai Phượng Niên thế nào?"

Châu Thanh Nam nhẹ nhàng nhướng mày, miệng cười khinh miệt và tao nhã: "Nhóc lấy đâu ra sự tự tin, nghĩ rằng lão Mai sẽ động vào tôi vì nhóc?"

Châu Tiểu Điệp ngẩn ra, lửa giận bùng lên, tức giận đến mức không thể nói nên lời: "Anh!"

Châu Tiểu Điệp bị đẩy vào tình huống không nói nên lời, không còn muốn tốn lời vô ích, lập tức rút con dao giấu trong ủng vung về phía Châu Thanh Nam, động tác cực nhanh, lưỡi dao bỏ túi sắc bén ánh lên ánh sáng lạnh lẽo trong bóng tối, không chừa chút đường sống.

Châu Thanh Nam thậm chí không nhíu mày, hơi nghiêng đầu, con dao liền xẹt qua mặt anh.

Không tốn sức né được đòn công kích chí mạng của Châu Tiểu Điệp, Châu Thanh Nam trở tay dùng sức khống chế xương cổ tay cô bé, khiến cô bé bị đau phải buông tay, đoạt được vũ khí, trong chớp mắt đảo khách thành chủ.

Châu Tiểu Điệp thầm hô một tiếng không xong, chờ khi cô bé lấy lại tinh thần, lưỡi dao đã chống tại yết hầu cô bé.

Lòng Châu Tiểu Điệp trầm xuống.

Châu Thanh Nam lạnh lùng nhìn cô bé, không nói một lời, chờ đợi cô bé lên tiếng.

"Được rồi, tôi sẽ nói thẳng." Châu Tiểu Điệp tức giận quay mắt, rồi nói, "Gần đây có người báo cáo với lão Mai, nói anh đã lén lút nhận hợp đồng châu Âu mà không thông qua ông ta, lão Mai đã nổi giận, nên mới để tôi đến giám sát anh."

Câu nói vừa dứt, trong xe bỗng im lặng.

Một lúc sau, Châu Thanh Nam híp mắt, rồi thả tay, buông cô bé ra, tiện tay vứt lại vũ khí đã cướp được.

Châu Tiểu Điệp vừa mới thoát khỏi cửa tử, ho khan che cổ, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào Châu Thanh Nam.

Châu Thanh Nam lại không thèm nhìn cô bé, lười biếng ngồi thẳng người khởi động động cơ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!