Sau khi ra khỏi nhà hàng Cẩm Thái, Trình Phi lập tức đi về phía ga tàu điện ngầm.
Lên tàu, xuống tàu rồi đi bộ về nhà. Cả quãng đường đều cảm thấy lo lắng.
Không phải tự nhiên cô lo như vậy, mà vì sự cố xảy ra tối nay quá ngượng ngùng, cô thực sự sợ tên lão đại xã hội đen họ Châu kia sẽ càng nghĩ càng tức giận, rồi cử vài tên đàn em đến đánh cô một trận.
Lúc hơn 9 giờ tối, khi mẹ Trình vừa tắm xong, đang lau tóc thì nghe thấy tiếng gõ cửa liên tục, cộc cộc cộc, cộc cộc cộc, âm thanh hỗn loạn và vội vã.
Mẹ Trình hơi thay đổi ánh mắt, bước đến cửa chính, nhìn qua mắt mèo, sau đó liền mở cửa.
Cửa vừa mở ra, một cơn gió cuốn vào.
Bóng dáng nhỏ bé trong hành lang vội vã lao vào, rồi quay lại vung tay, đóng mạnh cửa chống trộm với một tiếng "rầm" vang dội.
May quá, cuối cùng cũng bình an trở về.
Phù!
Trình Phi cuối cùng cũng cảm thấy sợi dây thần kinh trong đầu được thả lỏng, tựa lưng vào cửa, nhắm mắt lại thở phào một hơi, má hơi phồng lên.
"Con làm gì đấy?" Mẹ Trình thấy con gái như vậy thì vừa nghi ngờ vừa buồn cười, "Có ma đuổi theo con à?"
Trình Phi ngừng lại nửa giây, không biết giải thích thế nào, chỉ đành ho khẽ rồi nói dối: "Ồ, trên đường về con gặp phải một cuộc ẩu đả ở trường nghề gần đây, nên con phải chạy nhanh chút, đánh nhau thì không có mắt, ai mà biết bị thương lúc nào."
Nói xong, Trình Phi đã thay dép, vào bếp rót nước ấm uống.
Khu vực Tân Cảng có hai trường nghề, học sinh ở đó hầu hết là những học sinh có thành tích không tốt và hơi nổi loạn, thuộc dạng học sinh có vấn đề.
Mẹ Trình không nghi ngờ gì, chỉ nói một câu: "Lũ trẻ bây giờ thật là, đến tuổi học hành mà không biết cố gắng."
Trình Phi uống nước, không dám nói thêm gì nữa.
"Vừa rồi dì Trương gọi điện cho mẹ."
Mẹ Trình chợt nhớ ra, vừa nói vừa cúi người, nghiêng đầu cho mái tóc ẩm màu nâu nhạt tựa theo, dùng khăn lau tóc, quấn lại trên đỉnh đầu, khuôn mặt thoáng lộ ra vẻ tự hào và vui mừng, "Dì ấy nói đã hỏi cậu trai kia rồi, cậu ấy khen con rất xinh, chân thành, đơn giản, tốt bụng, tính cách cũng dễ gần, suýt nữa khen con lên tận trời đấy."
Nghe vậy, Trình Phi chỉ thấy buồn cười và bất lực, trả lời mẹ: "Chỉ mới ăn chung một bữa cơm, tổng cộng cũng chỉ một tiếng đồng hồ, sao mà có thể nhìn ra con 'đơn giản chân thành tốt bụng' được?"
"Đó là vì người ta có con mắt tinh tường, biết nhìn người, biết chọn người tốt." Mẹ Trình từ nhỏ đã rất yêu quý con gái, xem Trình Phi là niềm tự hào lớn nhất của mình, "Con từ nhỏ đã học giỏi, phẩm hạnh tốt, theo mẹ thấy, nếu cậu ấy có mắt nhìn người như vậy chắc cũng không tệ."
Trình Phi bật cười, liếc nhìn mẹ yêu của mình, "Người ta gọi là đường mật, nói vài câu ngọt ngào là mẹ đã mê mẩn."
Mẹ Trình nhìn sắc mặt con gái, nhướng mày, "Ý con là, con cảm thấy Ngô Húc không được?"
"Không phải, anh ta rất tốt." Trình Phi đặt cốc nước xuống bàn ăn.
Mẹ Trình nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên, đang định nói tiếp thì Trình Phi thản nhiên bổ sung, "Con nghĩ chỉ có thể làm bạn thôi."
Mẹ Trình không hiểu, cau mày hỏi: "Chỉ là bạn thôi?"
"Đúng vậy." Trình Phi trả lời.
Mẹ Trình: "Con không thích cậu thanh niên ấy à? Ôi, hiếm khi gặp một người con thấy không tệ, sao không thử tiếp xúc thêm, biết đâu sau này con sẽ thích cậu ấy thì sao."
"Mẹ, hiện tại con bận công việc như vậy, ngày nào cũng lo không biết có được chính thức nhận việc hay không." Vẻ mặt Trình Phi đầy lo lắng, "Làm sao có thời gian và năng lượng tiếp xúc với một người chẳng có cảm giác gì?"
Mẹ Trình mấp máy môi hai cái, hình như còn muốn tiếp tục khuyên can.
"Dừng lại." Trình Phi thấy ý định của mẹ, nhanh chóng đưa tay lên ra hiệu "dừng", mỉm cười vỗ vỗ vai mẹ, "Mẹ, con là con gái của mẹ, mẹ hiểu con nhất mà, không cần phải nói thêm nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!