Dù cho tôi có từ chối bốn cuộc xem mắt trong một tháng thì cũng không tránh được có người nhiệt tình quá đáng, trực tiếp dẫn người thẳng về nhà tôi, mượn lý do rất hay là "tiện đường ghé chơi".
Khi đó tôi đang ôm Đoàn Minh Phong ngồi trên đùi mình, đảm bảo tuyệt đối sẽ không đi xem mắt nữa, thậm chí tôi còn bỏ luôn cả khóa màn hình, để em có thể xem lịch sử trò chuyện của tôi bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, tôi tự nhận mình ăn ngay nói thật, không có gì phải giấu giấu giếm giếm cả.
Tôi nói: "Nếu như là người khác thì anh thà chia tay cũng không cho xem điện thoại đâu, em hiểu ý anh không?"
Đoàn Minh Phong đang lật tới lật lui nghịch điện thoại của tôi, nghe thấy vậy thì ngón tay gõ lên màn hình điện thoại, nhìn tôi: "Ai muốn xem điện thoại của anh nữa? Anh muốn chia tay với ai? Anh lén lút quen bạn gái rồi đúng không?"
Tôi vừa nhìn thấy sai sai là vội nói ngay: "Em đừng vu oan cho anh, nghĩ đi đâu vậy chứ, ý anh là..."
Bỗng tiếng chuông cửa vang lên, tôi ngẩn người, chỗ tôi ở đây rất ít khi có người đến, vì Đoàn Minh Phong không thích có người khác đến nhà, chê bẩn, nên tôi chưa bao giờ mời ai về nhà cả.
Đoàn Minh Phong cau mày lại, hoài nhi nhìn tôi, sau đó nhảy xuống khỏi chân tôi chạy đi mở cửa.
Tôi vừa mới mây mưa một trận với em hồi sáng, em thì đã ăn mặc gọn gàng rồi, còn tôi vẫn chỉ đang mặc q**n l*t thôi, may mà tay chân tôi nhanh nhẹn, chống lên lưng ghế sofa phóng vèo chạy về phòng ngủ.
Tôi luống cuống tay chân mặc quần áo vào, Đoàn Minh Phong đã mở cửa ra rồi.
Tôi vừa chỉnh lại quần áo vừa đi ra ngoài, tôi cứ tưởng là ban quản lý nên không để ý gì.
Tôi nói: "Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, phải có ý thức đề phòng, xem mắt gắn cửa trước rồi hãy mở cửa, mặc dù anh có ở nhà thì không sao, nhưng em phải biết tập cái thói quen này..."
Sắc mặt Đoàn Minh Phong vô cảm.
Dì hai tôi, và một cô gái tóc xoăn dài đang cười dịu dàng.
Tôi chỉ sững sờ đúng ba giây rồi mới gượng cười tiếp khách, tôi nói: "Dì...! sao dì lại đến đột xuất thế?"
Dì hai đặt hộp quà lên tủ để giày, sau đó hất đầu về phía sau nói: "Mẹ con ở phía sau kìa, sắp đến rồi." Dì ấy nhìn thấy Đoàn Minh Phong đang đứng ngây ngốc bên cạnh thì cũng lịch sự cười tủm tỉm bắt lời.
"Ui chà, em họ con đây đúng không? Lớn thế này rồi đó hả, cũng đẹp trai quá trời hen."
Đôi mắt đẹp như cặp lá liễu đang nhìn thẳng chằm chằm vào tôi, giống như đang tra hỏi lương tâm.
Tôi thầm than thôi xong rồi, vừa mới dỗ xong đây mà giờ sắp có thêm một màn gió tanh mưa máu nữa rồi.
Thằng nhóc chết tiệt Đoàn Minh Phong này người lớn nói chuyện mà cũng không biết ừ hử cho có lệ gì cả, tôi kéo em ra phía sau tôi, hàn huyên vài câu với dì một chút.
Cô gái kia họ Lương, tên là Lương Hiểu Ngôn, tốt nghiệp trường mỹ thuật, trông cũng không phải đẹp tuyệt trần gì mấy, cô gái quấn một chiếc khăn choàng cổ caro rất có khí chất.
Mỉm cười đánh giá nơi ở của tôi, rồi lại liếc mắt nhìn Đoàn Minh Phong mấy lần.
Dáng vẻ lạnh lùng xa cách của Đoàn Minh Phong giống như bức tượng điêu khắc, tinh tế, thon gọn, giữa hai hàng lông mày có nét gì đó hơi xa cách, vô tình nhưng động lòng người.
Đương nhiên tôi biết em hút mắt như thế nào, nói thật, không phải chỉ có mỗi Đoàn Minh Phong biết ghen, tôi cũng không thích con gái nhìn em chằm chằm như vậy.
Mẹ tôi xuống hầm gửi xe lên trễ một chút, Đoàn Minh Phong thì khá nhiệt tình với mẹ tôi, trẻ con làm nũng gọi "mợ", mẹ tôi tiến đến sờ đầu em nhưng ánh mắt lại xoay chuyển giữa tôi và Lương Hiểu Ngôn, chủ đề hôm nay của bà không liên quan đến Đoàn Minh Phong, chỉ tiện hỏi Đoàn Minh Phong một câu sao lại ở đây, chắc là thấy em kỳ đà cản mũi.
Tôi nói: "Cuối tuần không có tiết nên đến chỗ con chơi."
Mẹ tôi ngồi xuống không nói được mấy câu đã muốn dẫn dì hai và Đoàn Minh Phong đi chợ, rõ ràng là muốn để tôi và Lương Hiểu Ngôn có không gian riêng.
Đoàn Minh Phong cúi đầu từ đầu đến cuối, mặc ý mẹ tôi kéo em ra ngoài, em chỉ mặc một chiếc áo len mỏng màu đen, mặc chiếc quần thể thao của tôi, giữa thu thế này mà mặc ít như vậy ra ngoài sẽ rất lạnh, em làm lơ chiếc áo khoác tôi đưa cho em, trực tiếp ra ngoài.
Quả nhiên tối vừa về đến đã hắt xì, em mãi vẫn không ngó ngàng đến tôi, cầm khăn lên đi tắm.
Tôi cố ý dặn em phải tắm nước ấm, qua một lúc sau vẫn không nghe thấy tiếng máy nước nóng kêu lên, chỉ có tiếng vòi sen, ý thức được gì đó không đúng, tôi mở cửa đi vào.
Thằng ranh con này đang xối nước lạnh vào người, toàn thân ướt đẫm, da lạnh tới mức tái xanh, giống hệt như con quỷ nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!