Chương 34: (Vô Đề)

Đề bài: Biết, tửu lượng của Đoàn Minh Phong kém: uống bia; tửu lượng của Triệu Dịch Lam tốt: uống rượu trắng.

Hỏi, ai say hơn?

Kẻ tám lạng người nửa cân, nhưng tôi không giống mấy người uống xong rồi rồi say mèm say bí tỉ như ai kia.

Bạn bè của Đoàn Minh Phong cố gắng thuyết phục em đi hát karaoke, toàn là mấy đứa nhỏ ham chơi, huống hồ Đoàn Minh Phong bình thường lạnh lùng, rất hiếm khi chơi cùng bọn họ.

Trần Diệp gọi hai chiếc taxi, ôm eo Đoàn Minh Phong trông có vẻ như đang muốn ép kéo em lên xe.

Đoàn Minh Phong mơ mơ màng màng bị mọi người đẩy đi, em liên tiếp ngoái đầu nhìn lại, trên gương mặt em là nụ cười hời hợt và đôi lông mày mất kiên nhẫn, nói mấy câu gì đó, Trần Diệp to giọng ồn ào:

"Không sao, cậu ngồi đó chơi là được rồi, không hát cũng được, chúng tôi gọi trái cây cho cậu ăn."

Tôi bước đến chặn lại chiếc taxi sắp khởi hành, tóm lấy cổ áo Đoàn Minh Phong lôi em ra khỏi ghế phụ lái, động tác cực kỳ thô thiển, thái độ rất hung hăng.

Đầu Đoàn Minh Phong cụng vào khung xe trước, sau đó là đập mặt vào vai tôi, bị đụng trúng đau nên em ôm đầu lại nói:

"Anh làm gì vậy..."

Tôi làm gì còn quan tâm đến chuyện em có cáu kỉnh hay không nữa chứ, chính cơn giận của tôi mà tôi còn không kiểm soát được đây này.

Tôi nói với ghế sau: "Mấy đứa đi chơi đi, Đoàn Minh Phong say rồi, tạm biệt."

Sau đó ôm lấy Đoàn Minh Phong bỏ đi dứt khoát.

Trần Diệp gào to phía sau: "Đoàn Minh Phong, lần sau đi cùng nhé?"

Đoàn Minh Phong cũng gào to trả lời: "Được thôi..."

Được con khỉ, tôi nghĩ sắc mặt tôi nhất định rất kém, Đoàn Minh Phong nhìn tôi, bỗng nhiên cười lên, hỏi tôi: "Anh không vui hả?"

Tôi lạnh mặt: "Không có."

"Em vui lắm."

"Vậy thì tốt."

"Ưm...! Anh không vui là em vui rồi."

Bước chân tôi hơi khựng lại, nhịn cơn giận lại cười với em: "Được lắm."

Đoàn Minh Phong điên cuồng dò thám bên ranh giới tức giận của tôi, em bỗng bịt mũi lại nói: "Em phải mách với cậu mợ anh đánh em, đánh em xịt máu mũi rồi."

Suýt nữa thì bị em dọa rồi đấy, tôi kéo tay em ra, không có máu.

Giờ tôi mới nhận ra rằng em đang say nên quậy thôi, tôi không để ý em, em cứ phải xòe bàn tay trắng muốt ra nói là màu đỏ này, sau đó khóc giả vờ trên đường cái.

Tôi uống say không thể lái xe, em thì quậy tôi đến nỗi buồn bực không chịu nổi, tôi lôi em lên taxi, em vỗ vào tấm ngăn nói:

"Bác tài xế ơi đi karaoke, con muốn tìm Trần Diệp hát karaoke." Tôi vội vàng bịt miệng em lại, ghìm chặt em ngồi xuống.

"Hát gì mà hát, em ngồi yên đó cho anh."

Tài xế vặn kính chiếu hậu xuống nhìn chúng tôi: "Rốt cuộc là đi đâu?"

Tôi nói: "Em ấy say rồi, ngại quá."

Đoàn Minh Phong gỡ tay tôi ra, gò má ửng đỏ lên: "Tôi muốn báo cảnh sát, anh ta bắt cóc tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!