Chương 28: (Vô Đề)

Trước khi đến đơn vị quân đội báo danh tôi không còn xem nhật ký nữa, tâm tư của Đoàn Minh Phong dành cho tôi đóng chặt lại trong quyển vở ấy, giống như con mèo của Schrödinger, tôi mang quyển nhật ký đi, luôn mang theo nó bên mình, vì ngành tôi học ở trong trường quân sự là kỹ thuật điện tử thông tin, vào quân đội làm lính kỹ thuật, thường xuyên công tác, thời gian ở Nam Kinh trong vòng một hai năm rất ít, quyển nhật ký này đi theo tôi rất nhiều nơi, cũng không có cơ hội để trả lại cho Đoàn Minh Phong.

Đương nhiên, đây chỉ là cái cớ của tôi thôi, nếu tôi muốn thì tự nhiên sẽ có thời gian và cách để trả, Đoàn Minh Phong cũng hiểu ý không đòi lại.

Với thành tích của Đoàn Minh Phong, thi được vào trường đại học top 1 của quốc gia không phải vấn đề lớn, nhưng em vẫn ở Nam Kinh, ngành học là khoa học và công nghệ máy tính, lập trình là một nghề rất "tự kỷ", cũng khá hợp với tính cách lạnh lùng của Đoàn Minh Phong.

Vì Đoàn Minh Phong đã lên đại học, ông nội làm mười mấy bàn tiệc mời bạn bè đến chúc mừng.

Tôi nghe mẹ nói Đoàn Minh Phong có cô bạn nữ cũng thân, không biết cô gái ấy hôm nay có đến không.

Bạn nữ thì tôi chưa thấy, mà bạn nam thì có một người đấy.

Tôi đứng trong sân ăn một chùm nho, nhìn thấy Đoàn Minh Phong và một người con trai cao cao đi cùng nhau từ xa.

Cậu bạn ăn mặc rất phong cách, trên tay đang chuyền quả bóng rổ, giống như đang nói chuyện chọc cho Đoàn Minh Phong vui vẻ, khóe miệng Đoàn Minh Phong hơi nhếch lên, cậu trai ấy bèn đắc ý cười ha ha đầy hài lòng.

Có gì buồn cười à? Rõ ràng Đoàn Minh Phong đang rất qua loa lấy lệ.

Tôi nhả hột nho vào tay, đi về phòng.

Chúng tôi hẹn nhau đến nhà ông nội trước rồi đến khách sạn sau, Đoàn Minh Phong đi một mình đến, tôi hỏi em: "Cậu bạn cùng em lúc nãy đâu? Không mời người ta vào?"

Đoàn Minh Phong bị tôi hỏi ập đến một câu như vậy, em sững sờ trong chớp mắt rồi cười lên: "Anh thấy rồi hả?"

Mẹ nó...! cái này mới là vui thật này, miệng sắp rách ra cả rồi.

Gương mặt em tươi cười, tiến đến lấy đi tô thủy tinh trên tay tôi, lấy hai quả nho bỏ vào miệng, gương mặt này của Đoàn Minh Phong đúng là...! càng lớn càng cuốn, bị cái không thích cười thôi.

Thật ra khi cười lên đôi mắt em giống như lá liễu vậy, linh động và ngây thơ.

Tôi tránh mắt đi, cầm chìa khóa xe trên bàn lên gọi ông bà nội xuất phát.

Ba mẹ tôi lái xe chở ông nội, tôi chở bà nội và hai mẹ con Đoàn Minh Phong.

Đoàn Minh Phong đưa tay ra ngoài cửa sổ, chỉ về một căn biệt thự gần bên đường nói: "Nhà Trần Diệp ở đó, là bạn mà lúc nãy anh vừa nhìn thấy ấy, bạn học lớp 12 của em."

Tôi liếc mắt sang: "Oh."

Đoàn Minh Phong vẫn chỉ hướng đó, gương mặt đầy gió xuân, tôi nói: "Được rồi, thấy rồi, rút tay lại đi, không biết ngồi xe là không được đưa tay ra cửa sổ sao?"

Đoàn Minh Phong vô cùng đắc ý, dựa lại vào ghế ngồi bắn bắn dây an toàn: "Em sợ anh nhìn không rõ."

Tôi thật sự không biết chuyện người ta ở đâu liên quan cái rắm gì đến em, tôi khóa cửa sổ xe lại, không cho em đưa tay ra ngoài nữa.

Vì tính cách của Đoàn Minh Phong lầm lầm lì lì, không mời theo người bạn nào cả, trái lại giáo viên chủ nhiệm, giáo viên bộ môn, chủ nhiệm năm học và vài thư ký đều đến, Đoàn Minh Phong ngồi cùng họ giống như một cậu bé nhi đồng tự kỷ vậy, chủ nhiệm đến vỗ vai em mà em còn tránh đi, đúng là không chừa mặt mũi lại cho ai cả, bữa tiệc diễn ra được một nửa em đã lén lút qua bàn tôi.

Ông nội phân biệt đối xử với tôi và Đoàn Minh Phong, năm tôi thi lên đại học, ông ra lệnh tôi phải thi vào trường quân sự, bốn năm trời khổ cực phấn đấu, Đoàn Minh Phong thi lên đại học ông nội lại không có yêu cầu gì, chắc là thấy sức khỏe em không tốt, không nỡ bắt em chịu khổ.

Tôi nói cho Đoàn Minh Phong nghe, Đoàn Minh Phong gắp một miếng tôm lên, nhìn gương mặt già nua uống tới mức đỏ mặt tía tai kia, thờ ơ nói: "Cháu nội với cháu ngoại đương nhiên là khác nhau rồi."

Ý tôi là muốn em biết mọi người đều rất yêu thương em, kết quả là em hiểu sai tám trăm dặm, tôi gõ lên đầu em: "Em là đồ vô tâm, cháu ngoại thì sao, ít thương em hay gì?"

Em gắp thức ăn lên, khóe miệng đọng lại nụ cười mỉa mai: "Đừng tưởng em không biết gì hết, em không phải con nít nữa đâu."

Tôi nhất thời cạn lời, em lại khôi phục về với dáng vẻ vô tâm vô phế, giống như lúc nãy tôi đã nhìn nhầm rồi vậy.

Em nghiêng người vào tôi, ra vẻ ngoan ngoãn nói: "Biết rồi, sau này em sẽ hiếu thảo với ông, được không?"

Tôi cau mày lại: "Em biết cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!