Tôi mất ngủ hoàn toàn, tìm cho Đoàn Minh Phong mấy cái cớ, thậm chí còn đoán em mắc chứng mộng du, khi trời dần sáng lên tôi mặc kệ nghĩ: Thôi vậy, khả năng xấu nhất thì cũng chỉ là vì Đoàn Minh Phong tiếp xúc quá ít, cả ngày chỉ biết ôm ôm ấp ấp với tôi nên mới có tư tưởng lệch lạc, tương lai em lên đại học gặp nhiều cô gái rồi thì tự nhiên sẽ thay đổi tình yêu thôi, chuyện này coi như là một bí mật trưởng thành của em, từ nay trời biết đất biết, tôi biết.
Nhưng...! nếu như em cứ cong luôn thì sao? Tôi vội vã ngừng suy nghĩ về điều này, khi cần thiết thì tôi phải đích thân uốn thẳng lại cho em.
Còn về tôi...!
Cơn mưa đêm đã rửa sạch hết mọi bụi bặm trên cửa sổ thủy tinh, sương sớm âm u đang tỏa khắp trong không khí, mang đến chút hơi mát lạnh.
Chăn dồn lại dưới góc giường, Đoàn Minh Phong lầm bầm trong giấc mộng, thu nhỏ tay chân lại tựa sát vào tôi, khung xương em thon dài, vẫn đang trong thời gian phát triển dậy thì, vì bị bệnh dạ dày không ăn nhiều uống nhiều được nên người em không được mấy miếng thịt.
Em giống như một miếng ngọc trắng phơi lồ lộ ra giữa trời lạnh, khiến người khác muốn v**t v*.
Tôi áp lòng bàn tay mình lên cánh tay em, quả nhiên là se se lạnh, đang định kéo chăn lên thì em đã vươn cánh tay và chân ra gác lên người tôi, em bám dính vào người tôi theo bản năng, lấy hơi ấm từ tôi.
Mà tôi thì ôm lấy em theo vô thức, nhiều năm sớm tối có nhau, tôi đã quen làm điểm tựa để Đoàn Minh Phong dựa vào rồi.
Có trời mới biết tôi đã hạ biết bao nhiêu quyết tâm mới đẩy em ra được, tôi sưởi ấm miếng ngọc ấy, có một giọng nói trong đầu đang vọng đến: "Đủ rồi, em ấy không lạnh nữa, mày nên buông em ra ngay lập tức."
Một giọng nói khác đang thỏa hiệp: "Ôm một lúc nữa đi, mày nỡ để em chịu lạnh sao?"
Tôi dùng chăn quấn Đoàn Minh Phong lại từ đầu tới chân, em bị tôi đánh thức, không vui nhăn mặt lại rút tay ra: "Hmm...! nóng..."
"Một lát nữa là hết nóng rồi, ngoan." Tôi ép em nhét tay lại vào trong chăn, sau đó tránh đi khi em cố gắng tiến đến gần tôi lần nữa, bước xuống giường.
Đoàn Minh Phong ngẩng đầu lên, mơ màng hỏi tôi: "Anh đi đâu vậy?"
"Không ngủ được." Tôi ra khỏi phòng không quay đầu lại.
Tôi mua một bình xịt côn trùng về xịt hết mọi ngóc ngách trong phòng của Đoàn Minh Phong, sau đó đóng cửa lại một ngày trời, Đoàn Minh Phong tan học về ngửi thấy mùi hương chưa vơi đi của thuốc xịt, em đứng ngẩn người trước cửa phòng.
"Lần này chắc phòng không còn côn trùng nữa đâu." Tôi vào trong đẩy cửa sổ ra, kéo màn lên.
"Anh không tin là nó còn chưa chết đấy."
Chiếc ba lô Đoàn Minh Phong đeo trên vai rơi xuống đất, hộp bút vang lên một tiếng cực lớn, chắc là rơi mở nắp hộp rồi, em nói lắp bắp: "Em ghét cái mùi này."
Tôi quay lưng với em, giơ tay lên quạt: "Đợi tản đi là được rồi."
Em không nói gì một lúc lâu, tôi đi đến nhặt ba lô của em lên như chưa có gì xảy ra, em nắm lấy cánh tay tôi, nói: "Vậy em sang phòng anh ngủ."
Dừng một lúc dịu giọng xuống hỏi: "Có được không?"
Ánh mắt vô tội của Đoàn Minh Phong gần như sắp thuyết phục được tôi rồi, tôi quay đầu đi không nhìn em, cầm ba lô của em để lên bàn, thuận thế rút tay ra khỏi tay em: "Ăn tối trước đi, một chút nữa là hết mùi rồi."
Em nhìn tôi chòng chọc, như nhìn một người lạ: "Anh sao vậy?"
"Không sao cả." Tôi cười nói.
"Thì đây chẳng phải giết côn trùng cho em rồi sao?"
"Côn trùng đến tối mới ra."
"Kéo màn đóng chặt cửa sổ lại, không con nào bay vào được đâu."
"Nhưng mà..." Đoàn Minh Phong giống như không còn chiêu nào nữa, bắt đầu giở trò.
"Em thật sự rất sợ côn trùng...! nó sẽ chui vào từ trong khe đó, em không được ngủ với anh sao?"
Tôi né tránh ánh mắt làm nũng giả ngây ngô của em, quyết tâm nói: "Ngủ một mình đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!