Chương 24: (Vô Đề)

Tôi đưa Thích Yên Nhiên ra xe, gương mặt cô ấy đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, thậm chí còn mang theo nụ cười, chú thím không biết gì cả, nhiệt tình chào tạm biệt tôi, tôi cũng cười xã giao phối hợp diễn xuất.

Cây cần vỏ người cần mặt mũi, trong thế giới của người trưởng thành, mọi người đều bảo vệ mặt mũi cho chính mình và tất cả bạn bè một cách ăn ý, để giúp phạm vi vô hình này được tiếp tục vận hành, đời kia tiếp nối lấy đời này, không ngừng sinh sôi.

Chiếc SUV nghênh ngang đời đi, tôi thở phào một hơi dài, cảm thấy toàn thân mệt mỏi.

Lúc nãy Đoàn Minh Phong nghe chúng tôi cãi nhau, trốn ở cây long não phía xa xa, nửa gương mặt của em đã chìm hẳn vào trong bóng cây đen kịt, nửa gương mặt thì mờ mờ không rõ dưới ánh trăng sáng tỏ.

Tôi đi đến, em cụp mắt lách ra khỏi thân cây, ngồi trên ghế đá bên cạnh lối đi.

"Mệt rồi hả?" Tôi nói.

Em không để ý đến tôi.

"Bụng còn đau không?" Tôi đá nhẹ lên giày em.

Em thu chân vào dưới ghế đá, hít sâu một hơi, quay đầu sang hướng khác, hừ một tiếng ngạo mạn ám chỉ với tôi em vẫn chưa hết giận.

Đoàn Minh Phong là một thằng nhóc con, không cho ai mặt mũi gì cả, từ nhỏ em đã không thích để ý tới người khác, ừ thì cũng bớt được sức lực giao thiệp với người khác thật.

Ở nhà họ Triệu mọi người đều nuông chiều em, người lớn thì khỏi phải nói, thương yêu đứa nhỏ nhất là chuyện bình thường, chỉ có tôi là ngang vai vế trong nhà thôi, Đoàn Minh Phong nhìn yếu đuối dễ bắt nạt vậy thôi, chứ thật ra không đánh được không mắng được, nói chuyện lớn tiếng một chút cũng không luôn, lần nào giận lên cũng cực kỳ bướng, chưa bao giờ cho mình đường lui, toàn là tôi nói nhỏ nhẹ để dỗ em đấy.

Thằng em khó chịu.

Tôi nghĩ thầm: Em mà không phải là Đoàn Minh Phong thì còn lâu anh mới thèm để ý nhé.

Thế là lòng tôi nảy lên một cách, biểu cảm tôi khoa trương kinh sợ chỉ vào ghế: "Đoàn Minh Phong em nhìn xem cái gì kìa?"

Em gần như là nhảy lên người tôi, nhắm mắt lại kêu lên: "A! Cái gì vậy? Không nhìn đâu không nhìn đâu..."

Tôi cố gắng nhịn cười, hai tay đỡ lấy mông em, tôi nhướng mày nhìn lên vai trái em: "Bò tới đây rồi nè."

Vẻ mặt của em lúc đó thay đổi cực lớn, lúc này đã sợ tới mức không nói được gì cả rồi, rên "ưhm" bằng giọng mũi kéo dài, cố hết sức vươn cổ về phía bên phải, tôi thấy nếu không phải có da thịt kéo lại thì chắc đầu bay lên tới trời luôn rồi.

Tôi cười đắc ý, toàn thân em căng cứng, một tay ôm cổ tôi, tay còn lại đập mạnh lên lưng tôi: "Xin anh đó, mau lấy nó ra đi...! lấy ra chưa!?"

"Giờ chịu để ý anh rồi hả?" Tôi thả em xuống, giả bộ búng búng lên vai em, em nện tôi muốn ói máu ra luôn rồi.

Tôi kéo tay em ra: "Được rồi, anh đuổi nó đi rồi."

Lúc này em mới nhìn kỹ sang vai trái, rồi lại giũ chiếc áo thun thêm lần nữa, nhìn từ áo xuống tới quần rồi lại nhìn xuống đất, không có gì cả, em trốn ra sau lưng tôi:

"Bọ đâu? Sao không thấy?"

Miệng tôi sắp kéo lên tới tận chân mày luôn, bịa đại gì đó: "Chắc bay rồi."

Em thấy tôi không có chút thành ý gì, chắc cuối cùng cũng nhận ra mình bị lừa, tức giận lườm tôi một cái, rồi lại không nhịn được nhếch khóe miệng lên, bắt đầu cười với tôi, tôi với em nhìn nhau, tôi nói:

"Anh xin lỗi."

Không biết câu này chọc trúng điểm cười nào của em, tôi và em chợt bật cười, càng cười càng hăng, cười tới mức đè bụng thế nào cũng không ngừng được.

Chúng tôi giống như hai thằng ngốc, đứng dưới đèn đường tối mịt "ha ha" mất luôn lý trí.

Tôi hỏi Đoàn Minh Phong: "Hết giận rồi chứ gì? Bụng hết khó chịu rồi chứ gì?"

Đoàn Minh Phong hỏi tôi: "Anh lại thất tình rồi hả? Không buồn sao?"

Tôi véo mạnh mặt em: "Miệng toàn mật."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!