Chương 20: (Vô Đề)

Vì tôi thất tín nên Đoàn Minh Phong chỉ ở nhà ông nội một tháng là về lại nhà Vương Thủ Trung rồi, cô tôi sợ được sợ mất, thường tâm trạng mất kiểm soát gọi cho nhà Vương Thủ Trung bảo ông trả con trai lại, hơn nữa còn không phân ngày đêm, có lúc còn gọi vào điện thoại riêng của Vương Thủ Trung, nhiều lúc khác thì là gọi thẳng vào máy bàn nhà Vương Thủ Trung, ngay cả số điện thoại văn phòng của Vương Thủ Trung cũng không tha.

Giống như một mồi lửa, đào lại những món nợ xưa cũ từ trong cống ngầm lên, nước bẩn tràn ra khiến ai nấy cũng đều tanh tưởi không thể tả.

Bà Đoàn là người nổi đóa trước, nửa đêm nửa hôm chửi lộn rất trôi chảy với cô tôi bằng giọng Hồ Nam.

Cô của tôi bình thường nhìn khuê các vậy thôi, thật ra không phải vậy đâu, là một bông hồng đỏ xinh đẹp kiều diễm đấy, gai lắm.

Tính tình ba tôi thì giống bà nội, khá ôn hòa, cô tôi là pháo nổ giống ông nội, mà còn là loại pháo bắn thẳng lên trời 50 đồng một bó ấy, một là không nổ, hai là đã nổ rồi thì sẽ nổ liên hoàn.

Hồi cô tôi còn nhỏ cũng từng ở Hồ Nam, bà ấy hiểu được bà Đoàn chửi thề bằng tiếng Hồ Nam, cô nhanh trí chửi lại bằng tiếng Nam Kinh, lúc mắng hăng say còn xen vào tiếng Anh với tiếng Đức.

Bà Đoàn nghe không hiểu, chỉ có thể hỏi:

"Giờ bà muốn sao?"

Cô tôi hấm hứ lạnh lùng: "Bà đúng thật là đáng ghét, nói không rõ với bà được, gọi họ Vương đó ra đây nghe điện thoại."

Bảo mẫu kể lại cho mẹ tôi nghe mấy chuyện này xem như chủ đề trò chuyện, mẹ tôi thuật lại y như đúc lại cho tôi nghe, tôi ở trong văn phòng trường quân sự đầu đổ đầy mồ hôi.

Hồi mới vừa khai giảng huấn luyện quân sự, đúng lý ra là không được xin nghỉ, nghe lớp trưởng nói một tuần chỉ có bốn người được xin ra thôi, mọi người nghỉ luân phiên nhau.

Tắt máy xong tôi đi tìm lớp trưởng xin nghỉ, cho dù thế nào đi nữa tôi cũng phải về một chuyến mới được, biểu cảm của tôi nghiêm trọng, lớp trưởng hết hồn, vội vàng soạn đơn xin nghỉ.

Bà Đoàn và cô đã chạm trán nhau ở đây, tất nhiên lửa sẽ bén sang Vương Thủ Trung và Đoàn Minh Phong, hai vợ chồng họ có đánh nhau tôi cũng không quan tâm, nhưng nếu động đến Đoàn Minh Phong thì tôi sẽ nổi nóng hệt như cô tôi vậy.

Thật ra chuyện này không đến một người hàng dưới như tôi chõ mồm vào, nhưng tính Đoàn Minh Phong cứ lầm lầm lỳ lỳ, tôi sợ em chịu ấm ức cũng không chịu nói với người khác.

Có thể bà Đoàn không hề làm khó em, cũng có lẽ em quên mất số điện thoại của tôi, hoặc cũng có thể em vẫn còn đang giận tôi, tôi nhập học hai tháng rồi cũng không gọi điện thoại cho tôi, điều này bất thường quá, tôi càng nghĩ càng thấy sai sai, không chừng tối đến lại lén lút lau nước mắt nữa đây.

Tôi lấy được giấy xin phép rồi là không dọn dẹp gì hết, đi thẳng ra khỏi trường trong khi vẫn đang mặc đồ rằn ri, tối không được qua đêm ở ngoài, tôi chỉ có bảy tám tiếng mà thôi.

Tôi gọi một chiếc taxi đi thẳng đến biệt thự nhà Vương Thủ Trung, tôi gọi cho Đoàn Minh Phong, hiện lên đã tắt máy.

Thứ bảy thì có lẽ em sẽ ở nhà, tôi đi thử vận may.

Bảo vệ không cho tôi vào, tôi chỉ có thể gọi điện thoại cho mẹ tôi hỏi số máy bàn nhà Vương Thủ Trung, người nghe máy là một cô gái, có lẽ là Vương Ti Điềm, vừa nghe tôi nói tìm Đoàn Minh Phong là quăng điện thoại xuống quát to không chút vui vẻ:

"Này, có người tìm, nghe tôi gọi anh chưa vậy? Ê! Đoàn Minh Phong! Anh không ra là tôi tắt đấy."

Tôi nhẫn ngại nói với nó: "Bé Điềm Điềm, em nói với Đoàn Minh Phong là anh họ tìm em ấy nhé."

Vương Ti Điềm nói: "Anh họ? Sao lại là anh..."

Giọng điệu nó mang theo ý mỉa mai châm chọc, rất kỳ quái, như thể tôi tìm Đoàn Minh Phong là chuyện gì đó rất lạ lùng vậy.

Tiếng "bịch bịch" dưới sàn vang đến, Đoàn Minh Phong nghe điện thoại rất nhanh.

Em lấy hơi nhè nhẹ, không nói gì.

Nhưng tôi có thể nghe được tiếng của em, tôi nói: "Anh đang ở cổng tiểu khu nhà em, không vào được."

Giờ Đoàn Minh Phong mới khẽ gọi tôi: "Triệu Dịch Lam...?"

Tôi vừa nghe thấy em nói chuyện là muốn cười: "Không biết lớn nhỏ gì cả, là anh đây, anh hai em.

Nói nhanh làm sao để anh vào được nào."

Em nói: "Đợi một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!