Ta nhìn con bé thật nghiêm túc, nói:
"Nương là một người rất lợi hại, quản lý bao nhiêu cửa tiệm lớn nhỏ, mọi thứ đều thu xếp chu toàn.
Mà con là một đứa trẻ đáng yêu nhất trên đời, là bảo bối của nương."
Đôi môi Liên nhi mím lại, hốc mắt đỏ hoe, giọng nghèn nghẹn:
"Vậy tại sao phụ thân không chọn chúng ta, mà lại chọn công chúa?"
Không được lựa chọn, liệu có đồng nghĩa với việc trở thành kẻ thua cuộc, nhất định phải có một kết cục bi thảm?
Ta nhẹ giọng nói với con bé:
"Liên nhi, con phải nhớ kỹ một điều. Không phải chúng ta không được lựa chọn, mà là chúng ta đã chọn sai."
Ta đã bị một kẻ cầm thú đội lốt người lừa gạt, còn Liên nhi thì bị níu giữ bởi tình phụ tử vốn chẳng hề tồn tại.
Bị hắn vứt bỏ, bị hắn làm tổn thương, chẳng lẽ lại là lỗi của chúng ta, là một bi kịch ư?
Không phải.
Điều đó chỉ chứng minh rằng, hắn chính là một lựa chọn sai lầm.
Mà ta, chỉ là đã đi nhầm vào một nhánh rẽ trong dòng sông dài của cuộc đời.
"Chúng ta vẫn còn cả một tương lai phía trước, chắc chắn có thể sửa chữa sai lầm này."
07
Diêu Thượng cung dẫn ta và Liên nhi vào phủ Trưởng Công chúa.
Liên nhi ngoan ngoãn, miệng lưỡi ngọt ngào, ta thì khéo ăn khéo nói, nên Huệ Ninh vô cùng thích thú, lập tức bảo chúng ta ngày mai lại đến. Diêu Thượng cung dù muốn ngăn cũng không được.
Thế là hết ngày này qua ngày khác, ta và Liên nhi ngày nào cũng bầu bạn bên Huệ Ninh.
Lấy lòng Huệ Ninh dễ hơn ta tưởng.
Nàng thích ăn vặt nhưng lại kén chọn, mà ta thì từng mở tiệm bánh, đích thân xắn tay áo vào bếp, tay nghề vừa vặn hợp khẩu vị nàng. Huệ Ninh vung tay một cái, thưởng ngay cho ta trăm lượng bạc.
Nàng thích đọc thoại bản, ta liền tìm đến chủ tiệm sách quen, dùng trọng kim mời tác giả sáng tác không ngừng, để nàng lúc nào cũng có truyện mới để đọc, nhân vật yêu thích mãi chẳng phải kết thúc.
Nàng thường hay cãi nhau với bạn bè, mà mỗi lần không nói lại người ta thì chỉ biết tức tối hừ hừ. Ta nói vài câu hợp ý nàng, vừa không đắc tội người khác, vừa có thể dỗ nàng cười vui vẻ.
Triệu Phi Bạch sáng sớm vào triều, đến giờ Dậu mới về phủ. Ta và Liên nhi đến muộn về sớm, tuyệt nhiên không ảnh hưởng gì đến tình cảm vợ chồng họ.
Rất nhanh sau đó, Huệ Ninh xem ta như tri kỷ, thường xuyên tâm sự những chuyện phiền muộn trong lòng.
Ví như chuyện Triệu Phi Bạch đã ngoài hai mươi, vẫn chưa có đích tử để kế thừa gia nghiệp.
Ví như chuyện Triệu Phi Bạch cần cù làm việc, một lòng vì tương lai của nàng và đứa con sau này.
Những điều đó, đều là gió bên gối do hắn thổi vào tai Huệ Ninh.
Huệ Ninh bảo: "Phi Bạch đối với ta rất tốt, chàng vất vả như thế, ta chỉ hận mình không thể san sẻ cùng chàng."
Người kính ta cành đào, ta báo lại ngọc quý.
Huệ Ninh giống ta những ngày mới thành thân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!