Chương 21: (Vô Đề)

Chàng trai ấy viễn chinh biên cương, nói rằng khi đánh lui địch ngoại xâm, nhất định sẽ trở về cưới Khánh Chân.  

Khánh Chân nén tình riêng, nguyện đi hòa thân sang Trần quốc, viết thư báo tin cho vị hôn phu, nhưng thư chưa đến tay người kia thì đã bị Huệ Ninh chặn lại.  

Huệ Ninh xông vào ngự thư phòng, vạch trần một lựa chọn mà ai cũng ngầm hiểu nhưng chưa nói ra.  

Chính là nàng – Huệ Ninh trưởng công chúa.  

Tranh luận suốt mấy ngày, Thái hậu vẫn không chịu gật đầu.  

Huệ Ninh nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nghĩ đến ta. Đúng lúc Triệu Phi Bạch ầm ĩ đòi gặp nàng, nàng nhân cơ hội đến gặp ta.  

Thấy nàng đã quyết, ta thuận theo ý nàng, hiến kế cho nàng một chiêu.  

Chẳng bao lâu sau, tại thi hội, Thái tử Trần quốc vừa gặp Huệ Ninh trưởng công chúa đã đem lòng si mê, nghe người ta nói về thân phận của nàng, bèn dõng dạc cầu hôn ngay trong cung yến.  

Thực ra làm gì có chuyện vừa gặp đã yêu? Chỉ là thấy sắc động lòng, lại cân nhắc lợi ích mà thôi.  

Hắn thổ lộ chân tình tha thiết, xem như cũng có dáng dấp của một nhân tài, cuối cùng Hoàng đế đã đồng ý.  

Trưởng công chúa sửa soạn xuất giá, ta được thả ra khỏi ngục.  

Một lần nữa thấy ánh sáng mặt trời, tựa như cách cả một đời.  

Diêu Thượng Cung lại cảm thán: "Đúng là ta đã đánh giá thấp ngươi."  

Bà đối xử với Huệ Ninh như con ruột, chủ động xin đi theo để hộ giá hòa thân.  

Ta nói: "Duyên phận của ta và công chúa, thành hay bại chưa từng nằm ở ta, mà nằm ở công chúa."  

Lục Hằng bảo ta, Thái hậu vốn không thực sự muốn g.i.ế. c ta.  

Bà cảm thấy ta quá thấu hiểu tâm tư của Huệ Ninh, sợ rằng ta sẽ trở nên kiêu ngạo phóng túng, bèn không đoái hoài đến lời thỉnh cầu của Huệ Ninh, cứ khăng khăng nhốt ta thêm một thời gian, mài bớt nhuệ khí. Dù sao mục đích đã đạt được, nhất thời cũng không cần dùng đến ta.  

Nhưng bà không ngờ rằng, Huệ Ninh lại lấy được cao chiêu từ ta, phản đòn lại bà một ván.  

Thái hậu nổi giận, bảo thà g.i.ế. c ta đi còn hơn, nhưng lại bị Huệ Ninh cãi đến mức á khẩu.  

Thực ra Thái hậu cũng hiểu, đây là lựa chọn tốt nhất dành cho Huệ Ninh.  

Nàng còn nhỏ hơn Khánh Chân hai tuổi, Hoàng đế và Thái hậu không thể bảo hộ nàng cả đời.  

Ngày sau, dù Nhị hoàng tử kế vị, dù hắn có thân cận với cô ruột, cũng sẽ không đặt cô lên trên muội muội ruột thịt của mình.  

Lần này sang Trần quốc, có hoàng thất Chu quốc chống lưng, Huệ Ninh lại có thể thoải mái dốc sức tranh đấu.  

Hoàng hậu chấp chính, Thái hậu nhiếp chính. Hai nước giao hảo, trăm năm yên bình.  

Tương lai tốt đẹp ngay trước mắt.  

Lục Hằng nói: "Ngươi vốn là công thần, nếu không muốn sang Trần quốc, bây giờ ta tấu lên Hoàng thượng vẫn còn kịp."  

Ta lắc đầu: "Đa tạ vương gia, phụ tá công chúa chính là điều ta mong muốn."  

Lục Hằng còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn thôi.  

Ngày khởi hành, Thái hậu ôm chặt Huệ Ninh, khóc lóc mất cả phong thái. Trong đám đông, ta thoáng thấy Liên Nhi.  

Liên Nhi được phong làm huyện chủ, được Lục Hằng nhận làm nghĩa nữ, được Thái hậu đón vào cung dưỡng dục.  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!