Không lâu sau, phủ Trưởng Công chúa truyền ra hỉ sự: Công chúa và phò mã hòa hảo như xưa.
Hỉ sự nối tiếp hỉ sự, Huệ Ninh được chẩn đoán mang thai.
Đương nhiên, không hề có liên quan đến Triệu Phi Bạch.
13
Huệ Ninh khẽ đặt tay lên bụng: "Trong này vậy mà đã có một đứa bé rồi, sờ vào chẳng có chút cảm giác nào."
Ta mỉm cười: "Còn sớm mà."
Huệ Ninh gật đầu, rồi lại nói: "Ta có thai rồi, không cần bọn họ nữa. Chu Nhượng và Trình Kiệm ta không nỡ buông, nhưng mấy người còn lại, tỷ cứ tùy ý chọn."
Ngụm trà trong miệng ta suýt nữa phun ra, vội vàng từ chối.
Huệ Ninh không biết, nhưng ta biết, những người này đều là những người mà Thái hậu từng nhắm làm phò mã.
Thái hậu để bọn họ giả làm thái y, vốn là để răn đe Triệu Phi Bạch, không ngờ Huệ Ninh lại thật sự chịu giữ họ lại, khiến Thái hậu vui mừng khôn xiết.
Huệ Ninh tựa vào lòng Chu Nhượng, vừa ăn nho Trình Kiệm bóc cho, vừa giới thiệu với ta tính tình và sở trường của từng người.
"Lan nhi, tỷ ghét bỏ bọn họ là đồ cũ sao?"
Ta chịu đựng ánh mắt ai oán của các công tử, chân thành nói: "Ta không có, nhưng ta thật sự không cần, cảm ơn muội."
"Tỷ thử đi mà..."
"Thử cái gì?"
Một giọng nam xen vào, cửa phòng bị đẩy ra.
Ta không biết hắn, nhưng thấy hắn hành xử tùy ý, lại thân thiết với Huệ Ninh, bèn đứng dậy hành lễ.
Hắn nhìn ta với ánh mắt kỳ lạ: "Lâu rồi không gặp, ngươi lại thay đổi tính nết à?"
Huệ Ninh che miệng cười: "Hằng ca, huynh đừng dọa nàng."
Thì ra là Tề vương Lục Hằng, sủng thần của đương kim Hoàng thượng, nắm giữ binh quyền, có danh xưng Chiến thần.
Triệu Phi Bạch khi còn mặn nồng với Huệ Ninh đã nhiều lần bày tỏ ngưỡng mộ Lục Hằng, muốn hẹn gặp riêng, nhưng đều bị hắn từ chối khéo.
Loại người này không phải kẻ ta có thể tùy tiện trêu chọc, ta sao lại có thể đắc tội hắn?
Lục Hằng cười nhạt: "Sao thế, bổn vương đổi y phục rồi, trông không giống thị vệ à?"
Là hắn!
Không lâu sau khi Huệ Ninh thành hôn, nàng tự tay hái hoa để xông hương cho Triệu Phi Bạch.
Một nam nhân mặc võ phục cười nhạo Huệ Ninh giống nông phụ, khiến nàng tức đến rơm rớm nước mắt.
Ta liền châm chọc hắn là tên thị vệ thô lỗ, mũi rẻ tiền không ngửi nổi hương hoa, làm Huệ Ninh cười trở lại.
Ta cúi người, ra vẻ yếu thế: "Vương gia nắm giữ mười vạn đại quân, mãi mãi là hộ quốc thị vệ dũng mãnh nhất của Đại Chu chúng ta."
Lục Hằng cười khẽ: "Miệng lưỡi ngươi đúng là danh bất hư truyền."
Hắn rộng lượng cười một cái, dặn dò Huệ Ninh dưỡng thai cẩn thận, rồi nhanh chóng rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!