Ta cùng Diêu Thượng Cung đứng trong bóng tối, xem hết một màn kịch hay. Diêu Thượng Cung quay đầu nhìn ta, giơ lên chuỗi tràng hạt trong tay.
Chính là chuỗi tràng hạt mà ta đã bí mật xử lý.
"Chu Nhượng nói, Triệu Phi Bạch hắn thật sự không thể có con được nữa."
Ta không giấu giếm gì, kể ra tất cả: thân thế của ta, quá khứ giữa ta và Triệu Phi Bạch, cách ta khiến hắn trở nên vô sinh.
Diêu Thượng Cung cười nhạt: "Ngươi thẳng thắn quá nhỉ, không sợ ta định tội ngươi?"
Ta mỉm cười: "Vậy thì cô cô cũng có tội danh đồng phạm."
Ta lăn lộn trong phủ Trưởng Công chúa mấy tháng nay, Diêu Thượng Cung không thể không nhận ra những động tác nhỏ của ta. Chẳng qua chỉ vì điều đó không ảnh hưởng đến Huệ Ninh, nên bà vui vẻ nhìn ta cắn Triệu Phi Bạch một nhát.
"Miệng lưỡi lanh lợi lắm. Ngươi là người Thanh Châu? Nơi đó cách kinh thành rất xa, cũng tốt."
Bà nói vậy, tức là muốn giúp ta rút lui an toàn, để ta trở về Thanh Châu, có một đời bình yên.
Ta lắc đầu: "Thiếp muốn ở lại bên Công chúa."
Diêu Thượng Cung nhíu mày: "Người thông minh sao cũng bị vinh hoa làm mờ mắt? Ta nói cho ngươi hay, hoa nở trăm ngày rồi cũng tàn."
Huệ Ninh hôm nay sủng ái ta, nhưng những kẻ muốn leo lên cành cao chưa bao giờ ít.
Trước khi Trình Kiệm được sủng ái, Triệu Phi Bạch là vị phò mã duy nhất được đặc cách ở lâu trong phủ Công chúa.
Trước khi có ta, từng có con gái một viên quan nhỏ kết giao thân thiết với Huệ Ninh, nhưng sau khi gả vào danh môn thì bị Huệ Ninh quên lãng.
Diêu Thượng Cung trân trọng sự thông minh của ta, muốn khuyên ta biết đủ mà dừng lại.
Nhưng mục tiêu của ta, chưa bao giờ chỉ là báo thù Triệu Phi Bạch rồi thôi.
"Nếu không làm hoa, thì làm đất thì sao?"
Huệ Ninh mới rời cung lập phủ, tính tình lại vô tư, nên chưa chiêu mộ được bao nhiêu người có thể tin tưởng. Với những cựu nô bên cạnh Thái hậu như Diêu Thượng Cung, Huệ Ninh tuy kính trọng tin cậy, nhưng không phải chuyện gì cũng nghe theo, ngược lại ta lại có thể thuyết phục nàng vài phần.
Diêu Thượng Cung hỏi: "Với thân phận này của ngươi, làm sao có thể đảm bảo trung thành với Công chúa?"
Ta đáp: "Chỉ cần hắn muốn lợi dụng tiểu thư nhà giàu để leo lên, thì bất kể là ai, ta cũng sẽ có kết cục này. Người phụ ta, chỉ có Triệu Phi Bạch. Còn Công chúa Huệ Ninh, chính là cơ hội của ta."
Triệu Phi Bạch xuất thân hàn môn, có vợ có con, dựa vào Huệ Ninh mà tiến vào Công bộ, bị công kích chỉ trích nhưng vẫn bình yên thoát thân, vơ vét tiền bạc nhưng vẫn chưa biết đủ.
Kẻ chiến thắng trong cung đình, có ai mà không phải cáo già đánh bại cả trăm kẻ khác?
Ván cờ này, ta đã bị cuốn vào, không thể toàn thân mà rút lui. Vậy thì cứ thuận theo thế cờ mà đi tiếp thôi.
Diêu Thượng Cung trầm mặc một lát, rồi nói: "Thiên lý mã cần Bá Nhạc."
Ta cười nhạt: "Xem ra cô cô không thích đọc thoại bản rồi."
Diêu Thượng Cung biến sắc, trợn mắt nhìn ta: "Là ngươi?!"
Diêu Thượng Cung luôn kiểm tra thoại bản mới xuất bản, xác nhận nội dung không có vấn đề, mới cho đưa một bản khác vào phủ Công chúa.
Dạo gần đây, thoại bản bắt đầu xuất hiện những chi tiết không nên có.
Diêu Thượng Cung vẫn đang truy tìm kẻ đứng sau, chỉ là chưa nghĩ đến một quả phụ yếu đuối như ta.
Ta thản nhiên nói: "Dù gì ta cũng làm vợ hắn tám năm, lấy được những thứ này, cũng chẳng có gì lạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!