Chương 8: (Vô Đề)

"Cho nên hai người cứ như vậy tự nhiên tiến vào tình trạng sống chung sao?" – Lâm Sở Sở xé băng dính, phát ra một tiếng, đem băng dính dán vào hộp cho Vân Thư.

"Đúng vậy." – Vân Thư đóng gói đồ đạc, bất đắc dĩ nói, "Tớ chính là trường hợp tự đào hố chôn mình đây, thôi đã lỡ rồi đành phải nhắm mắt mà nhảy xuống."

"Không phải còn có thể giả vờ, khi nào hai ông bà tới thì mới cần dọn tới hay sao?"

"Aiza, không có được." Vân Thư nằm bò trên thảm trải sàn, "Tiểu khu đó là do cựu sinh viên đại học T xây dựng, khi giáo viên mua nhà sẽ có ưu đãi, các hộ gia đình ở đó phân nửa đều là giáo viên đại hoc T, đại học C, đại học F, xung quanh đấy lại có không ít người ông nội Chương có quen biết, ông còn nói chừng nào hai người bọn tớ dọn qua sẽ mang đi giới thiệu với mọi người, nếu mà để phòng không ở đó, một hai ngày thì còn có thể hiểu được, chứ cứ để như thế, không chừng chỉ ít ngày sau sẽ truyền ngay tới tai hai ông bà luôn."

"Đừng nói với tớ là hai người định ngủ chung luôn nhé?"

"Không không không…" – Vân Thư xua xua tay, "Nếu thực sự muốn ở cùng phòng với nhau á, thì không còn cách nào khác đành phải cầm giấy đăng ký rồi lôi anh ta đi ly hôn mất thôi."

Vân Thư lại hồi tưởng tới khuôn mặt không chút ý cười nào của Chương Tư Niên, còn cô thì không thể nói vào trọng điểm, cả người run run: "Những cái khác chưa tính đến, nhưng nếu phải đối diện với khuôn mặt kia, chắc tớ sẽ mất ngủ luôn quá."

Lâm Sở Sở cười: "Nào có khoa trương như cậu nói." Nói xong liền tiếp tục giúp cô thu dọn đồ.

"Sách cậu nhiều thế này, mang hết đi sao? Còn cả mấy cái đĩa nhạc này nữa?" – Tiếng Lâm Sở Sở vọng tới.

"Không cần, chắc chỉ cầm mấy cuốn gần đây tớ mới đọc thôi. Ở đó chắc cũng không quá nửa năm ấy mà."

"Vậy sách với đĩa nhạc để tùy cậu thu dọn."

"Được rồi…" – Vân Thư nằm bò trên đất, không muốn ngồi dậy. Kẹo Lạc tiến tới, cọ cọ hai bên chân cô, cuối cùng ghé vào cạnh Vân Thư thở phì phì.

Vân Thư xoa xoa cái đầu nó, hai mắt Kẹo Lạc híp cả vào, từng chút từng chút, vẻ mặt đầy thỏa mãn.

"Thực sự tớ cũng không quá đáng lo, chỉ sợ nó đổi chỗ ở sẽ không quen, đã già rồi mà còn theo tớ đổi đi chuyển lại."

"Chương Tư Niên cho cậu nuôi chó ấy hả?"

"Tớ đã nói với anh ta rồi, tớ và chó cần phải ở một chỗ, tuy sắc mặt anh ta không tốt lắm, nhưng cũng đáp ứng rồi."

"Lần trước cậu mang nó đi bệnh viện thú y, bác sĩ nói sao?"

"Tim bắt đầu suy kiệt rồi, nhưng không nghiêm trọng lắm. Chăm sóc tốt thì có thể trụ thêm 1, 2 năm nữa." Vân Thư thở dài. Kẹo Lạc cảm nhận được tâm trạng cô đang không được tốt, cọ cọ vào cổ cô mấy cái, lông chó xù của nó làm cô có chút ngứa.

"Aiza, lông em dày quá, nóng chết được." – Vân Thư miệng thì than thở nhưng vẫn không đẩy nó ra, ngược lại còn vuốt vuốt đám lông của nó, lại dính thêm không ít lông nữa.

Vân Thư vuốt từng đám lông dính vào tay và trên người vào một cái túi. Túi trong suốt cũng không nhỏ, bên trong đã có một ít lông, thưa thớt dính lung tung nhưng cũng chiếm tới 2/3 cái túi.

"Cậu thu lại chỗ lông này để làm gì?"

"Tớ thấy trên mạng có một chỗ có thể đem đám lông này dệt thành len sợi, hay bao tay mũ nón gì đó. Lông Kẹo Lạc rơi ra nhiều, đợi khi nhét đầy túi này sẽ mang tới đó để dệt thành một cái khăn quàng cổ."

Vân Thư ấn xuống, đem chỗ lông trong túi nén lại.

Lâm Sở Sở cầm băng dính định dán lại cái thùng cô đã thu dọn xong, nhìn thoáng qua đồ vật bên trong, kinh ngạc: "Cậu muốn đem cái này đi sao?"

Vân Thư gãi gãi đầu: "Đúng thế… Quần áo mang thiếu thì cũng không ảnh hưởng nhiều, nhưng hằng ngày tớ không thể thiếu thứ này."

Vân Thư nói là chỉ thu dọn ít đồ qua đó ở tạm, nhưng cũng khá là nhiều đồ lỉnh khỉnh, chiếm mất khoảng 3 thùng đồ lớn.

Kẹo Lạc không quen với việc đi xe, gắt gao dựa vào người Vân Thư, bộ dạng vô cùng ngoan ngoãn.

Vân Thư một bên v**t v* đầu nó, một bên trò chuyện cùng Kẹo Lạc: "Đây là giáo sư Chương, em không cần sợ. Về sau chúng ta sẽ ở nhà giáo sư. Phòng còn to hơn phòng ở nhà chúng ta nữa, lại còn có hồ nước nhân tạo, ngày mai chị dẫn em đi chơi."

"Nó có thể hiểu được một chút. Chỉ số thông minh của chó chăn cừu Úc trong bảng xếp hạng của các loài chó rất cao. Muốn đổi chỗ ở, em sợ nó không thích ứng được ngay nên phải trấn an nó chút."

"Em sẽ trông coi nó cẩn thân để không làm phiền tới anh." – Vân Thư bổ sung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!