Chương 7: (Vô Đề)

"Cho nên là, rốt cuộc bây giờ em phải làm gì đấy?" Vân Thư ngả ngớn dựa trên ghế, cả người dường như vô lực, cứ thế trượt dài xuống, nửa mình nằm trên ghế, nửa còn lại chân lại chùng xuống đất, ngoài cửa ánh nắng rực rỡ chiếu vào mặt cô, làn da trắng ngần, tinh tế như có thể phát quang.

Nơi nào nghiêm chỉnh quá thì không thích hợp nói chuyện nghiêm túc, vì thế mấy người bọn họ đều thường xuyên tụ tập bên Ngũ Duy Trà.

Lý Úy mập đến độ ngón tay toàn thịt là thịt, nhưng trái lại động tác pha trà lại làm thành thạo như mây trôi nước chảy, tay cầm ấm trà rót nước trà vào trong tách, nước từ trên cao đổ xuống không tràn ra chút nào, cứ thể đổ đều đều, vừa vặn lắc nhẹ ấm ba cái, làm một thế "Ba con chim phượng hoàng gật đầu", trà vừa vặn được rót vào trong tách bảy phần.

"Đây chính là em tự đào hố chôn mình rồi đi." Lý Úy nhẹ nhàng bưng tách trà lên, nhẹ xoay mấy vòng làm hương trà thơm ngát lan tỏa, một bên lại ngồi nói:"Em chính là diễn xuất quá bạo đi, đáng lẽ em không nên biểu hiện tình cảm giữa hai người tha thiết quá như thế. Các cụ thấy con cháu tình cảm dạt dào thì ép hôn không có gì lạ."

"A a a—-" Vân Thư vò tóc loạn xì ngầu, "Lúc đấy em chỉ muốn làm cho nó chân thực thôi mà."

"Nếu không thì làm một cái đăng ký kết hôn giả?" Lý Úy đề nghị

"Em từng nghĩ rồi, nhưng mà không làm được. Lúc đăng ký kết hôn ông nội Chương muốn đích thân tới cùng." Vân Thư bày ra vẻ mặt cuộc đời không còn gì luyến tiếc.

"Vậy thì anh cũng không còn biện pháp nào." Lý Úy bất đắc dĩ lắc đầu.

"Ý Chương Tư Niên bên kia là như thế nào?" Lâm Sở Sở vuốt vuốt lại mái tóc, hững hờ chống tay lên cắm nhìn ra bên ngoài ngắm nhìn dòng người đi lại.

"Anh ta cũng không có một biện pháp ổn thỏa nào, cứ tiếp tục kéo dài như thế này cũng không phải là cách hay, nếu tớ đồng ý phối hợp, thì bây giờ có thể làm như đi đăng ký trước, mượn cớ việc tớ vẫn còn đi học, lấy quan hệ thầy trò ra làm cái cớ không tổ chức hôn lễ, sau này có ly hôn, chắc chắn tớ cũng sẽ được chia tài sản. Nhưng nếu không nhân lúc thân thể ông nội còn chịu đựng được mà thú nhận, thì kỳ vọng càng cao, thất vọng càng lớn."

Lý Úy cùng Lâm Sở Sở liếc nhau một cái, hiển nhiên hai người đều không có cách giải quyết.

Vân Thư cầm một chén trà, một lần uống cạn sạch, tặc tặc lưỡi: "Uống trà anh pha còn không bằng để Tiểu Duy pha cho em một cốc thạch đào Ô Long."

"Sớm biết như thế này đã không pha cho em uống, quả thực là lãng phí trà ngon mà." Lý Úy một bên phàn nàn, chê cô thiếu tinh tế.

Vân Thư tay bưng một tách trà, làm bộ uống một ngụm:" Nước trà trong, vị đậm đà mà vẫn thanh sạch, không bị đắng, uống xong còn lưu lại chút vị ngọt.

"Em vẫn sẽ còn học đòi văn vở, nhưng nếu ở trước mặt mọi người thì cần gì mấy cái này."

Lý Úy cười bất đắc dĩ, từ trong túi lấy ra một chiếc đĩa CD đưa cho cô.

Một đĩa CD về dàn hòa âm của Thụy Sĩ, đem âm thanh của nhạc cụ cùng với những âm thanh tự nhiên kết hợp cùng nhau, âm điệu rất ngọt ngào êm tai, du dương trầm bổng. Tổng cộng có hai đĩa CD được phát hành, độ nổi tiếng trong nước không cao lắm nên khá là khó mua.

"Tri Ý gửi về cho em, còn một chiếc nữa mà cô ấy tìm ở mấy cửa hàng đầu không thấy có, nên gửi cái này về trước."

Vân Thư cười, đôi mắt cong cong nhận lấy;"Anh giúp em cảm ơn chị ấy nha."

Ba người ngồi nói chuyện phiếm một lúc sau đó mới chính thức bước vào bàn chuyện nghiêm túc, Vân Thư giúp đỡ Lý Úy xem qua kịch bản số mới nhất của chương trình, đề xuất mấy cái ý kiến, Lâm Sở Sở dựa vào ý kiến của Lý Úy mà sửa lại bản demo phối nhạc của chương trình.

Ba người họ làm xong thì Lâm Sở Sở có giờ học, nên cả đám cũng không tiếp tục ở lại nữa mà tan cuộc luôn.

Năm giờ chiều, Vân Thư đang bước từ trong quán trà ra, cô định leo lên chiếc ván trượt để về nhà thì phát hiện có một tin nhắn Weibo mới.

Cô nhìn lướt qua, là tin nhắn của ông nội Chương, hỏi cô có muốn tới ăn cơm tối hay không.

Vân Thư có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý. Cô về nhà, thay chiếc áo thêu hoa trông hơi khoa trương ra, đổi thành áo T

-shirt và chân váy, cô cho Kẹo Lạc ăn. Cô nhắn tin xác nhận lại với Chương Tư Niên, biết anh cũng sẽ đến sau khi tan sở khi đó mới bắt đầu đến nhà ông bà.

Vân Thư đến hơi sớm, còn chưa tới giờ ăn tối. Bà nội Chương đang ngồi bên giường thêu thùa, cùng với ông nội truyền nước.

"Con chào ông bà ạ."

"Tiểu Thư đến đây nào." Ông nội Chương vẫy vẫy tay về phía cô, ý bảo cô tới ngồi bên cạnh giường. "Ta tưởng con chút nữa mới tới, giờ thì ta đang truyền dịch rồi, nhưng cũng sắp xong."

Vân Thư nắm lấy bàn tay lành lạnh của ông nội Chương: "Dạ không sao ạ, vừa vặn có thể nói chuyện phiếm cùng ông luôn ạ."

Cha mẹ cô qua đời từ sớm, hồi nhỏ sống cùng ông nội, so với những người trẻ tuổi bây giờ có kiên nhẫn hơn không ít. Dù tiếng ông nội Chương rất nhỏ, lại ngắt quãng, ông hay kể lại về những chuyện thời quá khứ với Chương Tư Niên, tuy thế cô vẫn rất kiên nhẫn cùng ông tiếp chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!