– Em hãy trình bày cơ sở lý luận của vấn đề nghiên cứu.
Từ lâu Chương Tư Niên đã không nghiêm nghị vậy, Vân Tư gãi đầu: "Em chỉ tìm số liệu, xây dựng khung mẫu và đưa ra kết luận thôi".
Chương Tư Niên nhướng mắt lên nhìn Vân Thư. Anh gõ viết lên quyển luận văn: "Em trả lời đàng hoàng. Em cứ phản biện như thế này ở buổi bảo vệ luận án chính thức, nếu anh là thành viên hội đồng thẩm vấn thì chắc chắn anh sẽ không cho quá 70 điểm đâu".
Kỳ nghỉ phép kết thúc, Chương Tư Niên tiếp tục đi làm còn Vân Thư bắt đầu học kì mới.
Có điều với người sợ thầy cô từ nhỏ như Vân Thư, càng nhiều thầy cô tham dự thì cô nàng học kém càng ngây như phỗng, trái ngược với việc tự tin trình bày trước hàng đông khán giả ngồi phía dưới khán đài.
Thấy Chương Tư Niên vẫn khó đăm đăm, Vân Thư nặn từng chữ một: "Dạ em chọn bốn biến số là tổng giá trị nhập khẩu, tổng giá trị xuất khẩu, GDP đầu người và tổng vốn đầu tư nước ngoài. Từ đó tạo mô hình vector tự hồi quy để phân tích…"
Nghe Vân Thư trả lời, Chương Tư Niên thản nhiên bác bỏ: "Lan man quá, chúng ta thử lại"
– Hả!!! – Vân Thư chống người lên bàn, nũng nịu: "Chồng — Thầy Chương".
– Anh đang nghiêm túc với em, rớt là rớt nên em đừng nhõng nhẽo. Làm lại một lần nữa.
– Anh bảo em làm lại thì ít nhất cũng phải cho em biết em sai chỗ nào chứ!
Vân Thư ghé vào bàn học, nắm cánh tay Chương Tư Niên mè nheo, ren cổ áo cọ vào tay anh hơi ngứa ngáy.
Cổ váy ngủ hơi rộng làm một mảng trắng của không gian sâu thăm thẳm lộ ra ngoài. Vân Thư không hề hay biết mà cứ kéo tay anh không ngừng, cổ áo cô đung đưa theo. Giọng nói cô tan chảy, ngọt ngây.
Chương Tư Niên khẽ hắng giọng, cương nghị: "Đề tài của luận án nghiên cứu này là gì? Là sự tổng kết giữa phương pháp phân tích và kết luận của các học giả trong và ngoài nước. Em đã chọn phương pháp phân tích gì, những biến số nào, kết quả cuối cùng ra sao? Từ đó kết luận cho đề tài nghiên cứu là gì?
– Em dựa theo những luận điểm này rồi trình bày lại.
– Anh nói từ từ thôi… Nói lại lần nữa đi, em chưa nhớ được.
Dựa theo chỉ dẫn của Chương Tư Niên, Vân Thư bắt đầu trình bày. Chỗ nào chưa hoàn thiện, Chương Tư Niên sẽ nhắc nhở cho Vân Thư bổ sung.
– Hội đồng thường hỏi câu này nên em nhất định phải nhớ kỹ, em biết chưa?
Vân Thư ngoan ngoãn gật đầu.
Chương Tư Niên nêu ra vấn đề tiếp theo: "Tôi thấy dữ liệu đầu tiên trong nghiên cứu là dữ liệu được thu thập vào năm 2003. Tổng thời gian phân tích quá ngắn, vì vậy kết luận này không vững chắc. Em giải thích về vấn đề này như thế nào?".
– Mười lăm năm mà vẫn không đủ sao? – Mắt Vân Thư trợn tròn, cô chớp mắt liên hồi, khiếp đảm.
Chương Tư Niên giải thích: "Nếu anh không nhớ sai thì dữ liệu này được thu thập vào nămt 1979. Trước đây anh không yêu cầu em mở rộng chuỗi thời gian là vì lượng số liệu này đã đủ với một luận văn song ngành. Tuy nhiên nếu gặp thành viên ban hội đồng khó tính thì họ có khả năng họ sẽ chú trọng vấn đề này".
Vân Thư mếu máo: "Sao mà rắc rối quá".
– Vậy phải trả lời thế nào anh? – Vân Thư nhìn Chương Tư Niên với vẻ mặt mong chờ. Nếu anh hỏi được câu này thì nhất định anh đã có câu trả lời.
– Vì số liệu được sử dụng có tính chính xác tới hàng tháng, có tổng cộng 180 nhóm trong quãng thời gian 15 năm. Vì ban đầu nền kinh tế quốc gia trong vài thập niên gần đây có sự thay đổi lớn, đồng thời xu hướng phát triển kinh tế của Trung Quốc có những đặc tính nhất định nên kết quả nghiên cứu không có sự chênh lệch đáng kể với tình hình kinh tế hiện tại
– Em đã nhớ chưa?
Vân Thư gật đầu lia lịa.
Hỏi dồn vài lần, cô nàng không còn kiên nhẫn nữa.
Vân Thư vòng qua bàn, ngồi lên đùi Chương Tư Niên, cô ôm cổ nài nỉ: "Chỉ hỏi đáp 20 phút thôi mà, cuối cùng là có bao nhiêu câu hỏi vậy anh?".
– Nếu em mệt thì nghỉ một chút đi, một tí nữa chúng ta tiếp tục.
Vân Thư phồng mang cụp mắt, trông cực kì đáng thương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!