Chuyến bay cất cánh lúc đầu giờ trưa ngày mùng một hạ cánh ở thành phố B vào chập choạng tối.
Cố đô B có lịch sử 1000 năm tuổi, nhà của Vân Thư nằm trong ngõ nhỏ tấp nập, thơm nức mùi hương năm mới. Hai người nắm tay đi xuyên qua con ngõ có vài vụn pháo đỏ vương vãi dưới đất, một thằng c* mặc áo bông đỏ rực đang cầm bao lì xì chạy ngang, cười hề hề.
Phía ngoài cổng có treo một cặp đèn lồng đỏ, đôi câu đối dán trên cửa và chữ phúc. Có những chiếc đèn lồng nhỏ nhảy nhót trên cành cây, hai chậu thủy tiên sau cánh cửa nhà đã nở rộ vàng rực, hương thơm thoang thoảng khắp không gian. Tuy phong tục đón Tết mỗi nơi mỗi đa dạng nhưng nơi nào cũng tràn ngập những niềm vui.
Sau vài lần tiếp xúc, Chương Tư Niên tạo được ấn tượng khá tốt với ông nội. Khi mới xách quà Tết bước vào, chưa kịp lên tiếng, Chương Tư Niên đã được ông nội hào hứng kéo vào. Ông mặc tấm áo Tàu đỏ đậm toát lên sự tươi vui cùng không khí đầu năm mới. Vân Lam khoác lên mình bộ sườn xám màu xám khói với những đường thêu hoa văn chỉ bạc, chị kết hợp bộ cánh ôm sát đường cong uyển chuyển của cơ thể cùng khăn choàng lông.
Vân Lam đứng cạnh ông nội, khuôn mặt lạnh lùng quanh năm suốt tháng nở nụ cười nhàn nhạt hiếm hoi.
– Thằng Chương tới đây, ông chờ hai đứa cả buổi. Nếu tới giờ hai đứa vẫn chưa đến là ông đã gọi hối rồi đấy.
– Dạ trên đường đi hơi kẹt xe. – Chương Tư NIên đặt quà Tết lên bàn. "Con còn chưa chúc tết ông".
Vân Thư tiếp lời: "Con chúc ông nội năm mới vui vẻ", lời chúc vui vẻ giòn giã.
– Ừ. – Ông nội mỉm cười, gương mặt nở như một đóa hoa cúc. Ông lấy hai phong bao đỏ trong túi, lần lượt lì xì cho hai cháu.
– Một đứa một cái, ông chúc vợ chồng hai cháu hòa thuận. Thư ngoan ngoãn, đừng gây phiền hà cho Tư Niên nhé.
– Con không hề gây phiền phức cho anh ấy. – Vân Thư đỡ ông nội ngồi xuống, nũng nịu. "Nếu ông không tin thì ông cứ hỏi anh ấy đi, con ngoan lắm. Năm nay con tự sắm sửa Tết, con còn học cắt/ tỉa "…" với bà nội chồng nữa".
– Con đừng lừa ông, tính nó thế nào ông lại chẳng biết à? Sao con lại mang trà cho ông nữa? Trà lần trước con tặng ông còn chưa uống hết. Trà ngon lắm nên ông không nỡ uống.
– Dạ con cũng không am hiểu về trà, nếu để ở nhà thì lãng phí trà thơm.
Vân Thư nhìn Chương Tư Niên, hơi khó hiểu.
Nhân lúc ông nội đi lấy nước nóng, anh quay sang, nhỏ giọng: "Em thích được lì xì mà, cho em đấy".
– Nhỏ mê tiền.
– Đúng rồi, em mê tiền đấy. – Vân Thư khẽ đáp, gật đầu đắc ý, nhét bao lì xì vào túi.
Vân Lam chứng kiến trò mèo phía đối diện từ đầu tới cuối. Khi cúi đầu uống trà, khóe môi chị vẫn còn vương niềm vui.
Kết thúc bữa ăn, cô Quế dọn dẹp chén đĩa, cô bất chợt hỏi Vân Thư: "Hôm nay chuẩn bị phòng của khách cho cậu Chương hả con?"
Lần trước Chương Tư Niên ghé nhà, cô Quế nghĩ Chương Tư Niên là bạn trai Vân Thư nên sắp xếp phòng cho khách. Hôm nay cô đã biết cả hai đã nhận giấy đăng kí kết hôn, vậy nên cô không biết Chương Tư Niên sẽ ở đâu.
Vân Thư ra vẻ trấn tĩnh: "Không cần đâu cô, để anh ấy ngủ ở phòng con là được rồi".
Cô chị dửng dưng liếc cô em, cô em gượng gạo sờ chóp mũi. Hai vợ chồng sẽ ở lại bốn ngày, Vân Thư đã quen ngủ với Chương Tư Niên nên không quen ngủ một mình.
Cô Quế nhìn sang ông nội.
– Thằng Niên ngủ ở phòng bé Thư là được, vợ chồng thì chia phòng ngủ làm gì?
– Dạ, lát nữa con đem thêm một bộ mền gối vào phòng bé Thư.
Ông nội kéo Chương Tư Niên chơi một ván cờ nữa mới tha về.
Vân Thư kéo Chương Tư Niên vào phòng. Lần trước anh đã vào một hai lần nhưng không nán lại lâu. Phòng của Vân Thư không khác biệt gì so với bao cô gái khác, một căn phòng lấp đầy bằng những món linh tinh của con gái.
Màn cửa tô màu hồng nhạt, chao đèn chùm treo một vòng hoa xen lẫn những con bướm nhỏ, trên thanh cửa sổ gỗ có treo một chùm chuông gió nhỏ, những con gấu bông sắp la liệt gần một nửa giường nằm.
Vân Thư bước vào, ôm mớ gấu bông chuyển sang ghế rồi dắt Chương Tư Niên ngồi xuống giường.
– Để em đưa hình của em cho anh xem.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!